Bắt vợ con "đóng đô" ở nhà nội thì có gì quá quắt?

PV,  

Tôi không hiểu các chị em nghĩ gì khi cứ nhất quyết bắt chồng dung hòa bằng được việc đưa vợ con về nhà ngoại và so đo việc phải “đóng đô” ở nhà nội nhiều hơn.

Chào Hải Yến và các chị em!

Hôm nay do gần ngày nghỉ lễ nên công việc hàng ngày của tôi cũng tàm tạm gọi là nhàn hạ. Và tôi vào Afamily đọc rồi bắt gặp những tâm sự của bạn Hải Yến. Thú thực sau khi đọc tâm sự của bạn, tôi thấy bạn quá ích kỷ và đúng là so đo với chồng và gia đình nhà chồng.

Tôi rất hiểu những ấm ức của bạn khi chồng nhất quyết bất cứ dịp lễ tết hay ngày nghỉ nào đều bắt vợ con đóng đô ở nhà nội. Nhưng tôi thấy đòi hỏi này của chồng bạn có gì quá đáng đâu chứ? Chồng bạn vẫn chả là người rất chu toàn với đằng ngoại đó sao. Anh cũng rất quan tâm đến vợ con mình nữa.


Tôi thấy các chị sướng mà chẳng biết đường sướng. Này nhé, chồng bạn như vậy đã rất ổn rồi. Còn nhà chồng bạn cũng thế. Họ vẫn quan tâm, hết lòng vì con cháu. Họ tích cóp tiền mua nhà mua cửa cho vợ chồng bạn được ở trên Hà Nội thuận lợi công tác. Vậy mà các chị em vẫn bực bội, vẫn than thở là sao?

Các chị phải thấy rằng, được cái nọ mất cái kia. Nếu người phụ nữ nào cũng đòi lấy chồng hoàn hảo thì kiếm đâu ra người hoàn hảo cho các chị em lấy. Đúng như một bạn đọc đã comment trong bài viết đại ý rằng, trên đời này lắm loại người lắm, nếu không thích thì chị ly dị đi về lấy chồng khác xem chồng thứ 2,3 ấy có khá hơn không?

Có lẽ các chị thường có tâm lý được voi đòi tiên. Nếu các chị lấy phải những ông chồng vũ phu đánh đập vợ như cơm bữa hay như những ông chồng có máu ngoại tình hay cờ bạc rượu chè thì các chị mới thấy cái ấm ức kia chả thấm tháp vào đâu cả.

Với lại, từ ngàn xưa “Con gái là con người ta” rồi. Bạn về nhà chồng, may mắn được nhà chồng tử tế, lại được bố mẹ chồng yêu thương coi như con gái. Đó chẳng phải bạn đang là người phụ nữ hạnh phúc nhất rồi sao? Vậy mà chỉ còn mỗi việc chồng không đưa về nhà ngoại mà cũng ấm ức kêu khổ sở rồi.

Nói thực, ngẫm ra Hải Yến còn may mắn hơn vợ mình rất nhiều. Từ ngày lấy mình đã 4 năm nay nhưng số lần vợ mình về nhà ngoại cũng chỉ rất ít. Nhà bà ngoại cách nhà mình hơn 100km. Khi chưa có con thì 2 vợ chồng còn về thi thoảng về quê. Nhưng khi vợ chồng mình có con cái, nhiều lúc mình đề xuất về ngoại 1,2 hôm mà cô ấy không buồn về. Cô ấy nói rằng hai vợ chồng về nhà nội cho tiện và gần gũi.


Vợ mình cũng là nàng dâu rất biết điều và biết cách xử sự. Có lẽ vì thế mẹ mình rất yêu quý con dâu. Cô ấy cũng chưa bao giờ phàn nàn hay kêu ca với mình vì không về được thăm ông bà ngoại. Bởi vì nếu muốn, ngày nào cô ấy cũng có thể chát chít, gọi điện cho ông bà ngoại hàng ngày.  Thế mà trong khi đó, một năm về nhà ông bà ngoại 2-3 lần nhưng cô ấy không hề chán chường, ấm ức. Cuối tuần cô ấy và con vẫn về nhà nội ăn uống, nghỉ ngơi. Có lần về chơi nhà nội mấy hôm liền, phải dọn dẹp các kiểu nhưng cô ấy vẫn rất vui vẻ, không kêu chán hay coi thường nhà chồng. Có lẽ sau 4 năm là dâu con trong nhà, vợ mình cũng đã coi nhà nội như chính nhà mình nên thế chăng?

Lúc nào vợ mình cũng có tư tưởng “lấy chồng là phải theo chồng” nên chuyện cả nhà mình đóng đô ở nhà nội cũng là điều đương nhiên. Là đàn ông con trai, nhất là con trai trưởng trong gia đình, chúng tôi phải có trách nhiệm lo lắng và chăm nom báo hiếu bố mẹ. Cuối tuần cho vợ con về thăm bố mẹ, ông bà nội để ông bà sum họp thì có già là sai chứ? Các chị em đòi hỏi như vậy đúng là không chính đáng rồi.