Bụt chùa nhà không thiêng
Một tuần sau khi nâng ngực, chị bị biến chứng, phải đi cấp cứu ở bệnh viện anh đang làm. Lúc đó, chị mới hiểu rằng, chồng chị đã không thừa khi cảnh báo việc nâng ngực của chị.

Chuyện của chị Mỹ Lan thì chẳng liên quan gì đến chuyện nhậu nhẹt của đàn ông. Chị đang muốn nâng cấp nhan sắc của mình. Chị quyết định bàn với chồng sẽ đi... nâng ngực. Chị sợ đến một ngày “vòng hai” vượt qua “vòng một” không biết chừng. Chồng chị là bác sĩ của bệnh viện chấn thương chỉnh hình. Đối với anh, việc mổ xẻ là bất đắc dĩ nên anh không muốn vợ mình đụng dao đụng kéo. Anh vẫn quen “có sao dùng vậy” từ bấy đến giờ. Chị biết anh là người đã nhiều năm làm phẫu thuật nhưng chị nghĩ, có lẽ vì anh chứng kiến nhiều đau đớn nên anh lo cho chị “hơi thừa”.

Các ông chồng cũng không dễ nghe lời vợ. “Thằng đàn ông mà nghe vợ coi như mất quyền lực trong nhà”; chuyện gì cũng làm theo lời vợ, chẳng khác nào tự nhận vợ giỏi hơn mình. Đàn ông phải hơn vợ “một cái đầu”, bất kể vợ học cao hay học thấp. Mà ai lại để vợ mình làm sếp, làm thế thì còn mặt mũi nào mà ngẩng cao đầu với con, với gia đình hai bên...
Người nói có lý do để nói, người nghe có lý do để biện minh cho sự chống đối của mình. Có lẽ vì vậy mà đôi khi chuyện trong nhà phải nhờ người ngoài giải quyết. Người nói không đủ kiên nhẫn, không biết chọn “thời cơ” và không quen lựa lời để nói. Người nghe không chịu chấp nhận “phải nghe” nên phủ nhận ngay từ phút đầu. Vậy là mọi câu chuyện hình như chỉ dừng lại ở “phần mở đầu”.
Trong cuộc sống vợ chồng, ai cũng muốn biết những suy nghĩ của “người ấy” về mình, muốn càng sống với nhau, càng hiểu nhau hơn. Nhưng chia sẻ suy nghĩ và góp ý với nhau lại là điều rất khó. Có chấp nhận những điều người kia nói, thì mới sẵn sàng điều chỉnh để phù hợp với nhau hơn. Thái độ khi góp ý là một nghệ thuật tinh tế nhưng không có trường lớp, sách vở nào dạy.
Biết góp ý để người nghe sẵn sàng chấp nhận, biết đón nhận để người nói chịu góp ý với mình. Không phải chờ khi người ta mắc tội để kể tội với người ngoài, cũng đừng vội kể với người ngoài khi chưa góp ý. Dù vẫn biết ý kiến người ngoài là khách quan, là quan trọng nhưng vô tình sẽ làm chuyện rắc rối thêm, làm giảm đi giá trị của lời góp ý. Cứ thỏ thẻ, nhẹ nhàng, dí dỏm, cứ chân thành tha thiết thì “người ấy” sẽ suy nghĩ về những gì mình nói. Không kỳ vọng người ta chấp nhận ý kiến một trăm phần trăm, được bao nhiêu hay bấy nhiêu và không vội vã. Khi “người ấy” đang mệt mỏi, đang buồn, đang giận dữ, đừng lôi tội ra mà kể, vô tình mồi thêm lửa cho cơn thịnh nộ của người ta. Khi người ta đang muốn tâm sự với mình, đừng gạt phăng cơ hội cùng nhau chia sẻ. Lắng nghe, không vội phê bình và phủ nhận, mình cũng nên tạo cho mình cơ hội để suy nghĩ chín chắn hơn.
Ý kiến người ngoài là ý kiến khách quan, có thể đúng, có thể sai nên chỉ để tham khảo. Cho dù người trong nhà là chủ quan, là đôi khi hơi thiên vị một chút nhưng nếu biết nghe và biết cách nói, thì người trong nhà sẽ giải quyết được chuyện trong nhà. "Bụt" ở đâu thì vẫn là “bụt”, thiêng hay không là do niềm tin của mỗi người. Nếu khéo thì bụt nhà mình chắc chắn còn thiêng hơn bụt nhà người khác.
NỔI BẬT TRANG CHỦ
-
Phỏng vấn độc quyền cùng Apple: “M5 Pro và M5 Max được thiết kế để đưa MacBook Pro vượt qua giới hạn những gì một chiếc laptop có thể làm”
Giữa một thị trường laptop cao cấp đang dần bão hòa bởi những bản nâng cấp nhỏ giọt, câu hỏi "có đáng để xuống tiền lên đời?" ngày càng trở nên khó trả lời. Nhưng với sự xuất hiện của thế hệ M5 Pro và M5 Max, Apple dường như không muốn người dùng phải tiếp tục đắn đo.
-
Diễn viên Resident Evil làm chấn động cõi mạng vì một Tool AI đạt 10.000 star trên GitHub: dân lập trình vào mổ xẻ, lập tức bóc trần sự thật