Cha lo lắng về điều đó. Cha đã khóc thầm trong đêm vắng khi nhớ lại cảnh chứng kiến con gái năm 12 tuổi đứng dưới cầu thang nghẹn ngào thốt lên rằng : "Con không có người bạn nào".
Cha đã luôn ao ước con gái mình sẽ giống như những đứa trẻ khác, khỏe mạnh và chìm đắm trong những hạnh phúc đời thường.Đáng lẽ cha không nên lo lắng quá như vậy khi con còn khả năng giao tiếp với xã hội. Họ chấp nhận con và để con tham gia vào các hoạt động cùng với mọi người, con có thể tham gia vào đội văn nghệ trường cùng những người bạn. Con nỗ lực trong suốt 4 năm vào đại học và khiến mọi người ấn tượng với những gì con đạt được.
Đôi lúc con bị người ta khinh khi, họ nói con phải ngồi xe lăn, con không thể chơi thể thao, con không thể kết hôn,…. Nhưng bây giờ họ đã sai khi nhìn vào con gái của cha, cha tin vậy.
Con gái! Con chính là người phụ nữa đẹp nhất trong lòng cha. Một người có thể sống trong sự thấu hiểu và đồng cảm, một người không bao giờ biết đòi hỏi quyền lợi cho ban thân hay dối gạt ai cả!
Cha hi vọng con gái mình sẽ trao tất cả tấm lòng cho người chồng tương lai của con, con hãy dịu dàng với chồng, đối xử như cách con cư xử với mọi người mà con biết. Cha luôn thầm mong cho con có một cuộc sống mĩ mãn. Cha biết rồi đây hai đứa sẽ có những thách thức mới, nhưng nó sẽ không có gì khó khăn, dù con có là ai đi nữa nhưng hạnh phúc sẽ đến bên con một cách dễ dàng, cũng như cách mà con làm cho hạnh phúc thêm nảy nở trong lòng người khác.
Giờ này đây, khi cánh cửa mở ra, con gái bé bỏng của cha bước ra với bộ áo cô dâu trắng ngần, từ từ bước qua ngưỡng cửa của một giấc mơ mà con sẽ chinh phục tiếp trong cuộc sống. Lặng một chút, cha sững sờ đến nỗi quên đi cả hơi thở. Điều duy nhất mà cha có thể nói lúc này là: "Con gái cha đẹp lắm!"