Cánh Diều Vàng: Giải thưởng "nguy hiểm" nhất trong năm
Liệu có nên tiếp tục tồn tại một giải thuởng mà chả còn ai quan tâm?
Đã đến lúc cần phải đặt ra một câu hỏi cho giải thưởng điện ảnh này: liệu có cần trao một giải thuởng mà chả ai còn quan tâm hay hứng thú đến nó nữa hay không? Nếu dùng theo đúng ý nghĩa của từ “nguy hiểm” (nghĩa là gây tác hại to lớn cho con người, sự vật hoặc sự việc nào đó – từ điển tiếng Việt) thì rõ ràng giải thưởng này đang gây ra một tác hại cực kỳ to lớn cho nền điện ảnh Việt Nam. Kể từ khi ra mắt cho đến nay, Cánh Diều Vàng gần như không có tác dụng tích cực gì cho nghành điện ảnh nước nhà. Thay vào đó lại có tác dụng ngược khi cứ mỗi lần trao giải là mỗi lần cả người trong nghề và khán giả đều buồn cười xen lẫn bực bội . Ở đây, xin mạn phép chỉ đề cập đến thể loại phim nhựa mà khán giả và giới chuyên môn thỉnh thoảng còn quan tâm. Còn những thể loại khác của giải thưởng này, gần như đã từ lâu chả có người nào còn để ý.
Những "Cánh Diều" không được thừa nhận
Đa số những giá trị mà Cánh Diều Vàng tôn vinh đều không được thừa nhận. Nếu thử làm một thống kê về những phim đoạt giải Cánh Diều Vàng, nhiều khán giả sẽ phải giật mình về danh sách các bộ phim chưa bao giờ được công chiếu. Một điều mà chỉ có thể xảy ra ở Cánh Diều Vàng. Những Hải quỳ, Đi Trong Giấc Ngủ, Có Một Chuyến Đi, Giải Phóng Sài Gòn, Đường Thư, Cầu Ông Tượng ... đến bây giờ vẫn là một bí ẩn với khán giả lẫn cánh phóng viên. Đặc biệt, “Trò Đùa Của Thiên Lôi” đoạt luôn Cánh Diều Bạc 2003 mà đến mấy năm sau cũng chưa được ra mắt. Vậy thì tôn vinh để làm gì khi mà chẳng ai được biết đến cái mà giải thưởng này tôn vinh có mặt mũi hình hài ra thế nào. Một vài phim được công chiếu sau đó lại càng có kết quả thê thảm hơn khi không nhận được bất kỳ phản ứng nào từ phía khán giả.

“Cánh Diều” bay loạn xạ
Hầu như, tất cả các phim tham gia đều có một vài Cánh Diều để mà đem về làm kỷ niệm. Các đề mục của giải thưởng cũng là một câu chuyện khôi hài, các hạng mục giải thưởng lúc thì có, khi lại không: có lúc sẽ có đầy đủ Cánh Diều Vàng, Cánh Diều Bạc và Cánh Diều Đồng. Nhưng có khi lại chỉ có … Cánh Diều Vàng (2005) và buồn buồn thì Cánh Diều Bạc lại cất cánh ( 2006) … Và dĩ nhiên Cánh Diều Vàng không phải là cao nhất, vẫn có Cánh Diều … Đặc Biệt được trao (2003 với “Nguyễn Ái Quốc ở Hồng Kông”). Rồi lắm khi lại là bằng khen thay cho Cánh Diều Đồng. Và khi bị báo chí “đập” cho tơi tả thì lại “lòi” ra “Phim xuất sắc do báo chí bình chọn” (2005). Khán giả kêu ca càm ràm thì ngay lập tức “đẻ” liền 2 giải “Phim phục vụ người xem nhiều nhất”(2007) và “Phim bán được nhiều vé nhất” (2007). Mới nhất, Cánh Diều Vàng 2010 ở hạng mục phim nhựa lại tiếp tục có đến 3 Cánh Diều Bạc – một điều không tưởng cho một giải thưởng tôn vinh những người làm phim. Vậy thì cuối cùng, với các thể loại diều được trao một cách tùy tiện, thoải mái như thế thì giá trị giải thưởng này nằm ở đâu ? Với cách thức trao giải của Cánh Diều Vàng thì giá trị tôn vinh không được xác định mà thay vào đó chỉ là một sự điểm danh các phim tham gia không hơn không kém.

Loay hoay lựa chọn "Cánh Diều" tham dự
Danh sách phim tham gia tranh giải của từng năm cũng là một câu chuyện bi hài. Quy định một đằng, lại làm một nẻo. Quy định phim được sản xuất trong một năm trước cũng chỉ nhìn cho vui mắt: “Lọ Lem Hè Phố” sản xuất 2004 lại tham gia tranh giải vào năm 2006, Cánh Diều Vàng 2008 thì khiến khán giả bị sốc khi bộ phim “Cú Và Chim Sẻ” đến cận ngày trao giải vẫn chưa có mặt và BTC vẫn còn cân nhắc xem có nên cho tham gia hay không, rồi hay như mới đây nhất là Cánh Diều Vàng 2010 quyết định cho “Giao Lộ Định Mệnh” ra khỏi giải vào những phút chót … Khôi hài nhất là những phim giành được giải thưởng quốc tế thì y như rằng cũng sẽ có mặt trong Cánh Diều Vàng và đoạt những giải quan trọng. Thế nên mới có chuyện, cho đến một hai ngày trước khi trao giải, Cánh Diều Vàng 2010 vẫn cố gắng năn nỉ “Bi! Đừng Sợ!” tham gia nhưng không thành công.

Có nên thôi thả Diều?
Gần mười năm đã trôi qua mà giải thưởng mang tầm vóc quốc gia này vẫn không có gì thay đổi. Với những yếu kém không thể thay đổi như đã nêu trên, những người có trách nhiệm nên nhìn lại giải thưởng Cánh Diều Vàng một cách khoa học và thực tế hơn.
Một giải thưởng được ra đời khi trên thị trường có nhiều sản phẩm và cần sự phân cấp rõ ràng để xác định thương hiệu. Và môn nghệ thuật thứ 7 này cũng không phải là ngoại lệ. Ai cũng biết, điện ảnh Việt Nam đang phát triển, khán giả đang bắt đầu quay lại rạp chiếu phim với phim Việt nhưng … chỉ bấy nhiêu thôi thì vẫn chưa đủ yếu tố để làm nên một giải thưởng. Số lượng sản phẩm ra đời ít ỏi hằng năm chưa cần thiết để chúng ta thực hiện việc phân định và tôn vinh các sản phẩm điện ảnh. Cái cần làm hiện giờ là tập trung cho ra mắt các sản phẩm có chất lượng để thuyết phục khán giả chứ không phải là cứ đến hẹn lại lên là lại đau đầu với "đề cử" và "kết quả".
Trong khi đó, một giải thưởng chính thức và cần phải có tầm vóc cho phim truyền hình thì lại không được ai để ý đến. Thời điểm hiện tại, mỗi năm tính ra cũng có ít nhất là hơn chục phim truyền hình được lên sóng công chiếu rộng rãi và đều nhận được những phản ứng từ khán giả. Và quan trọng là số lượng này luôn được bảo đảm, đủ để chúng ta thực hiện một giải thưởng tôn vinh đúng nghĩa. Vậy mà, đến bây giờ, phim truyền hình vẫn chỉ là một thể loại nhỏ trong các liên hoan phim và lễ trao giải tại Việt Nam. Một sự thật đáng buồn, cái cần tôn tinh thì không làm trong khi cái chả cần thì lại cứ cố “tìm cho ra cái để mà tôn vinh”.
NỔI BẬT TRANG CHỦ
-
Cựu sinh viên Bách Khoa làm lại Yahoo Chat trong 2 tuần, nhưng có một thứ không thể "hồi sinh"!
Hàng trăm người ùa vào thử, gõ buzz, khoe nick cũ - rồi nhận ra mình không biết chat với ai. Có lẽ thứ đang được tìm kiếm không nằm ở Yahoo.
-
Anthropic đổi cách tính tiền: Kỷ nguyên "nhân viên AI không giới hạn" đã hết, chi phí AI của doanh nghiệp có thể tăng gấp 3