Chán vì chồng hiền quá

PV,  

Nói thật là mình chẳng muốn bắt nạt chồng chút nào, chỉ muốn bị chồng bắt nạt cho ra dáng đàn ông. Chứ cứ như thế này thì mình thấy tẻ nhạt vô cùng, chỉ muốn nổi loạn thôi.

Mình lấy chồng khá sớm, hai năm đầu cuộc sống vợ chồng rất ổn. Chồng mình làm ở một công ty có quy mô nhỏ, lương tháng cũng đủ sống, tiết kiệm được chút ít vì chi tiêu hai vợ chồng cũng không có gì nhiều vì cả hai vẫn chưa có em bé. Anh rất hiền lành, ít nói và có vẻ như chiều vợ vì vợ muốn làm gì tùy thích và muốn đi đâu đến mấy giờ cũng được. Anh không bao giờ cấm, cản.

Nhưng có điều làm cho mình rất bực đó là cái tính không quyết đoán ở anh. Là người khá độc lập nhưng mình vẫn muốn hỏi ý kiến chồng về một vấn đề nào đó nhưng lần nào chồng cũng chỉ có một câu là “tùy em”. Cái câu trả lời đó không biết mình đã nghe đến bao nhiêu lần. Anh chồng mình áp dụng trong mọi tình huống, từ việc to đến việc nhỏ làm mình có cảm giác “thà hỏi đầu gối còn hơn”.
 
Lâu dần thì mình phát hiện ra lí do chồng mình ít nói là do diễn đạt kém mặc dù không phải là người không có tài cán gì. Nếu cứ diễn đạt một ý dài là y như rằng sẽ bị nói lắp. Đối với người hay tiếp xúc với những người đàn ông thành đạt, khôn khéo, giỏi ăn nói như mình thì tiếp xúc với người chồng như vậy thì cảm thấy vô cùng chán nản.
 



Tôi đã cố gắng giúp chồng tập để không bị nói lắp. Nếu chồng nói nhanh, nói lắp thì mình sẽ nhắc. Được thời gian đầu thì chồng cũng có tiến bộ hơn nhưng chỉ một thời gian ngắn sau là đâu lại hoàn đấy. Và mình đã phát hiện ra là chồng mình không có ý thức vươn lên, không chịu luyện tập để làm sao giao tiếp tốt với mọi người.

Chồng mình quả thực không biết cách ăn nói để người ta cảm thấy hài lòng, nể trọng. Từ bé đến khi trưởng thành, chồng mình sống trong sự bao bọc quá nhiều, quen được hưởng thụ từ người khác mà không nghĩ đến việc phải cho lại ai cái gì. Mọi việc đều là do mình phải đứng ra nhắc nhở để cho chồng biết đường mà cư xử.
 
Lẽ ra sống với người khô khan như thế thì cũng phải quen dần đi nhưng mình cảm thấy càng ngày càng khó chịu. Người khéo ăn khéo nói còn chẳng ăn ai, đằng này chồng mình cứ mở miệng ra là mình cảm thấy chán nản. Chưa bao giờ chồng biết mở miệng ra khen vợ, nịnh vợ lấy một câu trong khi bên ngoài bao người đàn ông khác biết nói những lời có cánh để làm đẹp lòng mình. Đến những ngày đặc biệt của vợ như sinh nhật, mùng 8/3, anh cũng chẳng hề biết chúc tụng gì hết. Hồi trước khi cưới thì còn có tặng hoa, quà. Cưới xong thì nghỉ luôn cả hoa, cả quà.

Nhiều người quen mình qua công việc đều hết sức ngạc nhiên khi biết về chồng mình. Họ không nghĩ là mình lại có ông chồng cù lần, cục mịch đến thế. Người ta thì tự hào, khoe về chồng giỏi, chồng giàu, chồng đẹp trai, chiều vợ, còn mình thì ngậm tăm vì chẳng có gì để khoe cả.

Có lẽ chồng mình chỉ có mỗi cái ưu điểm là hiền, hết giờ làm là đi thẳng về nhà, không la cà quán xá. Có người nói thẳng với mình là: “chồng hiền thế kia chắc là bị bắt nạt suốt ngày”. Nói thật là mình chẳng muốn bắt nạt chồng chút nào, chỉ muốn bị chồng bắt nạt cho ra dáng đàn ông. Chứ cứ như thế này thì mình thấy tẻ nhạt vô cùng, chỉ muốn nổi loạn thôi.
 
Theo Eva

NỔI BẬT TRANG CHỦ