“Chồng ơi, vợ xin lỗi, mình lại yêu nhau chồng nhé"!

PV,  

10 tháng ly thân, đợi ly hôn, em nhớ chồng biết chừng nào, chồng ơi hãy vứt đi sĩ diện mà chồng đang bọc và chúng ta cùng làm lại từ đầu...

Em đã hứa với lòng mình chỉ cần anh gọi hoặc nhắn tin chúc mừng sinh nhật em thôi thì có nghĩa anh vẫn còn yêu và nhớ em, thì em sẽ gửi lá thư này cho anh – Chồng của em! Đã bao lần em muốn nhấc máy lên, chỉ muốn gọi anh, chồng ơi em nhớ và yêu chồng, nhưng chỉ dừng lại ở trạng thái nhìn và đau khổ.

Anh ạ, chắc ngày xưa anh không được học từ “Bao dung”, nên em không buồn đâu, em sẽ mãi mãi bao dung và nhận lỗi, miễn là chúng mình cùng cố gắng để xây đắp hạnh phúc. Điều đó có quá khó không anh? Em đã từng nghĩ anh chững chạc người lớn, anh có kiến thức, có học vấn, chúng mình sẽ biết điều tiết tất cả cuộc sống và sống hạnh phúc. Em, một cô gái dễ thương, sống chân thành - kẻ bị khuất phục bởi sự thật thà và chung tình của anh, kẻ mà anh gọi là chỉ biết thương hại anh. Giờ em mới hiểu anh lớn hơn em 4 tuổi nhưng anh lớn xác, kiến thức và suy nghĩ, cách sống của anh không khác gì đứa trẻ đang tuổi lớn. Anh lo nghĩ nhiều, tính toán nhiều, nhưng tất cả chỉ là sáo rỗng và thất bại! Và cách anh cư xử với em, vợ 3 tháng của anh cũng như một người lớn ngồi trong lớp 2.



- Vợ có sai sao anh không nói, sao anh lại mách phụ huynh?
- Vợ có buồn sao anh không hiểu là đi mắng chửi và đòi ly dị?
- Vợ nhớ nhà, sao anh nói mơ mộng lung tung?
- Vợ không cho ôm, sao anh nói đi với thằng khác?
- Vợ thai nghén, sao anh đuổi đi nửa đêm khuya?

Em - kẻ từ bỏ công việc, học hành, gia đình bạn bè, để đến một nơi chỉ có anh, không một người thân, cái em cần là sự bao bọc, yêu thương và bảo vệ em. Nhưng cái em nhận được là sự bế tắc, anh không thể bảo vệ và giúp được em trước một gia đình quá phong kiến.

Chỉ vì em không biết làm nông mà anh bỏ em sao? Chỉ vì em vâng dạ chưa đủ nên anh trách em sao? Hay chỉ vì em không biết buôn chuyện với chòm xóm mà từ bỏ em?

Em sai, khi em đã quá nhẫn nhịn và chịu đựng tất cả. Em sai khi chỉ biết vâng dạ và không cãi lại. Em sai khi nụ cười của em với anh ít dần. Em sai khi không biết phụ giúp mẹ việc đồng áng. Em sai khi đã không chia sẻ cảm nhận của mình cho anh nữa. Em sai khi bắt đầu trầm cảm, ít nói và em sai khi không khỏe mạnh hơn. Em sai khi đã làm anh mất mặt với bạn bè chỉ vì không cười và cho anh ôm. Em sai khi chưa biết nói ngọn ngọt để dỗ dành anh, không biết nịnh nọt anh chị và mẹ anh...


Nhưng anh à, em chẳng có tiền để mà mua cho anh một cái áo. Em cũng chẳng đủ tiền để mua biếu mẹ cân trái cây, chẳng đủ để mua cho cháu hộp bánh, vì em lấy anh thì 2 đứa tay trắng, một mình anh lương công chức 8 trăm ngàn có đủ cho các cuộc nhậu hàng ngày của mình? Không bạn bè tâm sự, không anh em, bị mẹ anh ghét bỏ vì yếu đuối. Lại là nơi rừng cây, hiu quạnh, xa chợ, xa trường, xa hơn hết cuộc sống em từng sống.

Em lại sai khi chỉ có một mình về quê ăn tết, khi hai vợ chồng chỉ mới sống với nhau 3 tháng, vì tết đó anh trai anh lấy vợ. Đúng là mình không đủ tiền để về cả hai, hay lý do khác của anh thì thực sự em không biết, nhưng em nghĩ em không nên về quê Tết năm đó. Đó là lý do chúng ta vẫn 2 phương trời 10 tháng nay. Một lý do ngớ ngẩn để anh nói phải ly hôn em, vì em vào trễ, vì em bỏ mặc chồng ăn tết một mình... Là em sai, em xin lỗi!

10 tháng nay, em không biết anh đang làm gì, anh nghĩ gì, em chỉ biết anh đang làm tổn thương một số cô gái, em buồn và thất vọng về anh lắm. Em đã cố gắng sống tốt. Em cắt đi mái tóc đẹp, em trở thành một người vô cảm xúc để lúc nào cũng tỏ ra mình mạnh mẽ. Tại sao một lúc em mất tất cả? Trước đó em đã nghĩ mình có tất cả, vậy mà gia đình đâu, chồng đâu, con của em đâu, công việc của em đâu, sức khỏe của em đâu, niềm tin nơi đâu? Em tay trắng bước vào đời, làm lại tất cả, cố gắng vui vẻ, hạnh phúc. Mọi người khuyên em ghét bỏ anh, nhưng không hiểu sao em lại càng thương và yêu anh. Em nghĩ tất cả những gì xảy ra là do những yếu tố bên ngoài tác động chứ anh không như vậy, phải không anh?


Sau khi đọc xong truyện “Vợ anh anh xin lỗi…” em đã ước giá như anh nói câu đó với em. Nhưng em nghĩ rồi, anh không làm, em sẽ làm, em sẽ nói: “Chồng ơi, vợ xin lỗi”. 10 tháng ly thân, đợi ly hôn, em nhớ chồng biết chừng nào, chồng ơi hãy vứt đi sĩ diện mà chồng đang bọc và chúng ta cùng làm lại nhé!

Em biết, mẹ sẽ lại mắng anh một trận, mọi người sẽ lại xỉ vả anh. Em biết gia đình em sẽ từ mặt em, đứa em gái bé nhỏ sẽ ném bất cứ cái gì trên tay đang cầm vào mặt em nếu nói quay lại với anh! Nhưng em chấp nhận tất cả vì em chỉ muốn làm theo trái tim mình thôi, chồng ạ. Em yêu chồng, chúng mình cùng cố gắng nhé, mỗi người một chút là sẽ tốt thôi. Vợ nay có công việc ổn định rồi, chồng cũng vậy, em đã lỡ làm sẩy thai rồi, chúng mình lại cùng có thêm những người con nhé, em yêu con.

10 tháng qua, em cố gắng không nhắc tên anh, không hận thù anh, không nhớ anh, nhưng không giấu nổi tiềm thức của mình. Vì vậy mà đã hơn chục lần em mơ về anh mà chỉ là những cảnh hạnh phúc, ấm áp, em và anh mỉm cười với nhau! Anh à, em không tin vào duyên số đâu, em tin vào tình yêu của mình, nếu chúng mình còn yêu nhau thì chúng mình mãi bên nhau. Dù anh là ai, là người thế nào, em và anh và chúng ta không nhắc về quá khứ mà hãy tìm cách để sống tốt hơn cho tương lai anh nhé!


Em và anh hãy yêu ít đi và hãy hiểu nhau hơn. Hiểu để thông cảm và chia sẻ! Nếu giờ anh vẫn chưa có người con gái mới, em và anh đừng ly hôn nhé, chúng mình làm lại từ đầu. Vợ chồng mình nếu có chuyện gì thì đóng cửa bảo nhau chồng nhé!

Nếu anh không còn yêu em và đã có tình yêu mới, em không buồn đâu, em sẽ mãi chúc anh hạnh phúc. Chồng ạ, hôm nay vợ mới đủ can đảm bỏ hết lòng kiêu hãnh để nói: Vợ yêu chồng nhiều, chúng mình lại yêu nhau nhé! Được không anh?

NỔI BẬT TRANG CHỦ