QHTD trước hôn nhân: Đàn ông vừa được "ăn" vừa được mắng

PV,  

(aFamily)- Các anh cho rằng đàn ông mà không biết chuyện đó thì nhục lắm nhưng khi quan hệ xong rồi thì các anh quay sang chỉ trích phụ nữ. Vừa được "ăn", vừa được nói. Kể cũng sướng.

Tôi đọc mòn cả mắt mà không thấy ai nói "Vì sao phụ nữ mất trinh lại là một cái tội?"

Là một thằng đàn ông tôi cũng rất tò mò. Chưa thấy ai thắc mắc tôi có còn trinh không cả. Mấy lần đi chơi, có các đàn anh kể chiến tích, "bóc tem" hết em này đến em khác, bọn chíp hôi chúng tôi đều mắt chữ A mồm chữ O gật gù bái phục. Một ông anh tay chơi ghé tai tôi "Đàn ông đàn ang như chú mà chưa biết gì thì nhục lắm".

Đàn ông chưa biết gì thì "nhục", nhưng phụ nữ chưa biết gì thì ngoan. Vì sao lại thế?

Nói chung là đàn ông vừa được "ăn", vừa được nói. Kể cũng sướng.
Thêm nữa, các anh ở đây thích chia nhỏ phụ nữ ra thành "con gái" và "đàn bà", các anh cũng chỉ trích những người chưa cưới đã thành đàn bà. Nhưng có thằng đàn ông nào thích bị gọi là "con trai" không? Nói thẳng ra là không.

Vì sao đàn ông thì càng từng trải càng tốt? Còn đàn bà thì bị ném đá như hủi thời trung cổ? Nói chung tôi không hiểu. Tôi đọc các bài của các anh chỉ trích những người phụ nữ không còn trinh. Các anh nói mất trinh thì không thể làm vợ hay làm mẹ tốt; mất trinh là mất phẩm hạnh; mất trinh là dễ dãi, vv. mặc dù không có đàn ông thì phụ nữ khó mà mất được trinh. Nói chung là đàn ông vừa được ăn, vừa được nói. Kể cũng sướng.

Nhưng vì sao phụ nữ phải giữ trinh tiết? Vì sao QHTD trước hôn nhân là sai?

Các anh nói, nó sai vì nó không đúng với thuần phong mĩ tục, chuẩn mực đạo đức. Nghe cũng hay. Nhưng cái chuẩn mực đạo đức của các anh nó lợi cho đàn ông quá. Phụ nữ thì phải tam tòng tứ đức công dung ngôn hạnh, trong khi đàn ông chả có tiêu chuẩn gì. Ăn nên làm ra, kinh bang tế thế thì tốt, nhưng ở nhà bám váy vợ chửi con đuổi gà cũng là đàn ông. Theo chuẩn ngày xưa, đàn ông năm thê bảy thiếp cũng là thường, ông tôi vợ lớn vợ bé, lại thêm cô đầu trong Nam ngoài Bắc, ai cũng kính phục. Đàn bà mà phản bội chồng thì cạo đầu bôi vôi. Đấy, chuẩn mực như thế thảo nào các anh thích. Văn hoá Việt Nam truyền thống lợi đàn ông, khổ đàn bà.

Các anh cũng nói, bên Tây bây giờ người ta cũng kêu gọi không QHTD trước hôn nhân. Lí do vì sao? Vì trẻ con bên Tây QHTD sớm, dễ bị bệnh truyền nhiễm, dễ bị mang thai, chứ không phải vì ở Tây người ta thích gắn QHTD với đạo đức văn hoá như các anh. Làm đàn ông thật sướng, cái gì lợi cho mình thì nói, không thì thôi. Đàn bà thì không có quyền biện hộ cho mình, đúng sai bất kể.

Vì sao đàn ông có quyền quyết định các chuẩn mực đạo đức và văn hoá?

Tôi nhớ ngày bé học sử, thời Hai Bà Trưng, xã hội Việt Nam còn là xã hội mẫu hệ. Đàn bà làm chủ gia đình. Chắc anh Trung, anh Thành, anh Long không muốn lấy thời mẫu hệ làm chuẩn cho văn hoá Việt Nam? Vì như thế thiệt cho đàn ông các anh quá. Các anh có quyền chọn cho mình chuẩn mực nào để áp dụng, tội gì các anh chọn những tiêu chuẩn lợi cho phụ nữ bao giờ. Tôi đọc trên kia thấy có anh nói "có thể QHTD mà không mất trinh". Lập tức đàn ông nhảy vào bảo "không thể chấp nhận được". Vì sao? Vì như thế phụ nữ sẽ được sung sướng như đàn ông. Đời nào đàn ông chấp nhận cái sự bình đẳng ấy.

Nói thẳng toẹt ra, chả có cái chuẩn mực nào là tuyệt đối cả. Nhưng các anh có bị thiệt thòi đâu, nên các anh chả thèm nghĩ tuyệt đối hay tương đối. Có điều, phụ nữ bây giờ họ có ngu đâu. Họ học hành tương đương đàn ông, làm việc tương đương. Mà phần lớn bọn họ "giỏi việc nước đảm việc nhà". Đàn ông hiếm được như thế lắm. Phụ nữ đóng góp tương đương trong xã hội, trong gia đình, thì vì sao họ không có quyền bình đẳng sex? Vì sao họ không có quyền bình đẳng trong việc quyết định đâu là chuẩn mực đạo đức trong xã hội.

Nhân đây tôi cũng muốn nói với chị em: nếu chị em đã quyết định trao cái "trinh" ấy cho một thằng đàn ông trước khi cưới, thì đừng xin lỗi. Cái thằng ấy nó có xin lỗi đâu. Vì các chị nghĩ là mình có lỗi, nên những người như anh Thành, anh Trung, anh Long mới được thể nói các chị này nọ. Các chị muốn bình đẳng thì phải bảo vệ hành động và quan điểm của mình chứ. Cứ nhận sai, xin lỗi, muốn được tha thứ và cảm thông, thì đời nào các chị mới được bình đẳng? Vì nếu các chị thực sự bình đẳng, thì những người như anh Long, anh Trung, anh Thành có quyền gì mà tha thứ cho các chị? Đàn ông chúng tôi bạc lắm, chúng tôi có bao giờ xin các chị tha thứ vì đã quan hệ với các chị đâu?

Tôi là đàn ông, tôi biết tôi sướng. Nhưng mẹ tôi, chị tôi, bạn tôi, bạn gái tôi là phụ nữ. Tôi thấy so với tôi họ quá khổ. Tôi thấy đàn ông chúng tôi bạc, thấy những người sinh ra mình, nuôi nấng mình, yêu thương mình khổ vì mình thì lại càng hả hê, càng muốn làm cho họ khổ, càng thích áp đặt gò bó họ.

Đàn ông hay đàn bà cũng là người thôi. Người ta sống thế nào kệ người ta, miễn không ảnh hưởng đến mình thì đừng có nói này nói nọ. Người Việt mình hay nói: lắm chuyện như đàn bà. Thế mà trên cái forum này những người lắm chuyện toàn là đàn ông. Đúng là thời đại thay đổi, các chuẩn mực đạo đức thay đổi hết. Loạn thật!

NỔI BẬT TRANG CHỦ