"Cô chỉ có thân xác là đẹp!"
Tai Minh như ù đi khi nghe Nam đay nghiến từng từ một: “Cô chỉ có thân xác là đẹp! Vậy cô nghĩ tôi lấy cô vì cái gì nếu không để lợi dụng cái khuôn mặt và thân hình đẹp đẽ của cô. Đáng tiền lắm đấy!”.
Minh nghĩ số mình thật may mắn, từ khi sinh ra đến giờ chưa bước ra khỏi lũy trẻ làng, bỗng nhiên lại có được cái phúc lớn này. Cái duyên tình cờ găp mặt trong chuyến Nam về quê ngoại của bạn, rồi gặp Minh, đem lòng yêu mến cô... tất cả khiến Minh tin ông trời đã quá ưu ái với mình. Hơn nữa Nam - chồng cô lại là một người thành đạt, có học thức.
Thời gian đầu về nhà chồng, Nam đối xử với cô rất nhẹ nhàng. Anh cho cô đi spa dưỡng da, dưỡng tóc, mát xa... Anh mua cho cô cả tủ áo quần đắt tiền. Khác với những người đàn ông khác, Nam tỏ ra rất phóng khoáng, anh tập cho Minh uống những loại rượu đắt tiền. Anh bảo cô chú ý thuộc tên và đặc trưng của rượu luôn thì càng tốt. Minh cứ nghĩ Nam muốn cô thoải mái trong cuộc sống, vì thực sự ngoài nữ công gia chánh, cô không hề biết gì khác.
Cuộc sống xa hoa ở thành phố cũng là lần đầu tiên cô được nếm trải. Nhờ có Nam mà Minh dần hòa nhập hơn. Cô biết đến những nhà hàng sang trọng, những món ăn tây tàu phải dùng đến dao, đến nĩa… Cô sung sướng nghĩ ai cũng sẽ phải ghen tị với mình khi nhìn Nam chỉ cho cô từng ly từng tí, kể cả cách ăn uống sao cho sang trọng, lịch thiệp.
Khi Minh đã sành sỏi hơn, ra dáng gái thành phố, Nam bắt đầu dẫn cô đi cùng trong những lần gặp gỡ đối tác làm ăn của mình. Kể cả những người bằng tuổi của bố cô, Nam dặn Minh cũng phải xưng anh ngọt xớt, phải cung phụng, tiếp rượu người ta, vì như vậy công việc làm ăn mới thuận lợi. Tốt cho anh cũng chính là tốt cho cô, tốt cho tương lai hai người.
Thời gian đầu, vì tin vào những lời hứa của chồng, dù bản tính gái quê vốn e dè với những cử chỉ sỗ sàng, những cái nhìn trục lợi, dù cô thấy ghê tởm những cái nhìn xoáy sâu vào chiếc váy khoét ngực của mình, nhưng Minh vẫn nín nhịn và chấp nhận làm theo ý chồng. Cũng từ khi có Minh, công việc làm ăn của Nam thuận lợi hơn hẳn. Và như thế, Nam lại càng hài lòng hơn.
Đôi khi, có những cử chỉ của đối tác khiến Minh thấy sợ hãi: cố ý chạm vào mông cô ngay khi cô định ngồi xuống, rồi vô tình làm đổ nước ngay đúng ngực cô, sau đó nhanh nhảu lấy khăn lau lấy lau để, còn Nam thì vờ như không thấy gì. Minh tâm sự với chồng, cô định xin anh sẽ không tham dự những cuộc gặp như thế nữa. Với lại cô cũng không biết gì về kình doanh.
Một hôm, Minh diện bộ váy ngắn cũn cỡn do chính tay Nam chọn, miễn cưỡng đi tiếp khách của chồng. Cô nghĩ dù sao đây cũng là lần cuối cùng. Nhưng sau bữa tiệc hôm đó, Nam đề nghị cô gặp riêng đối tác - đó chính là điều kiện để ông ta đồng ý kí hợp đồng với công ty. Minh ngỡ ngàng nhìn chồng mình, lúc đầu anh ta còn nhẹ giọng: “Không có gì đâu em! Em chỉ cần ăn với ông ta một bữa cơm thôi. Đừng lo vợ của anh ạ!”.
Dù Minh không được học hành, không thông minh nhưng cô cũng đủ hiểu được cái ý đồ xấu xa của gã đối tác bằng tuổi bố cô khi ông ta nhìn không chớp mắt vào ngực cô, rồi thỉnh thoảng lại giả vờ làm rơi đồ, cúi xuống nhặt để nhìn đôi chân thon dài của cô. Thậm chí, Minh còn phải nín nhịn khi ông ta vờ nói chuyện vui vẻ, rồi lại vô ý lấy tay chạm vào cơ thể cô.
Quá ngỡ ngàng trước những câu nói của chồng, Minh đang ú ớ không nói nên lời thì anh ta nói luôn: “Cô phải đi gặp ông ta, nếu vì cô mà hợp đồng này không kí được thì cô cứ tự động mà cuốn gói về quê”.
Minh khuỵu xuống sàn khóc nức nở. Hóa ra bấy lâu nay, anh ta chỉ lợi dụng cô như một món đồ chơi để tiếp khách, để trục lợi cho việc làm ăn. Vậy mà cô cứ nghĩ mình có phúc lớn, được ăn sung mặc sướng, lấy được chồng thành phố tử tế.
Bần thần, Minh không biết mình đang nghe thấy những điều gì nữa. Cô cứ như vừa từ thiên đàng rớt thẳng xuống địa ngục. Chỉ vì một lời từ chối không đi với đối tác của chồng mà anh ta đã bộc lộ bộ mặt trơ trẽn đến như vậy.
Nhưng giờ Minh không biết phải làm sao? Nếu về quê, bố mẹ cô sẽ sốc thế nào? Nghĩ đến cảnh bố mẹ chạy đi khắp làng khoe con gái lấy chồng thành phố, rồi những món quà đắt tiền chồng cô gửi về, cô lại thấy xót xa. Rồi em cô sẽ học tiếp ra sao nếu cô về quê và không thể lo được cho em tiền học phí, học thêm và cả những khoản tiền mua thuốc chữa bệnh tiểu đường cho bố. Nhưng nếu ở đây, cô sẽ phải sống trong tủi nhục. Cô có chồng nhưng sống đâu khác gì gái làng chơi.
Chồng Minh vứt tiền trước mặt cô và nói: “Đây là tiền cho em trai cô, còn đây là địa chỉ nhà hàng tôi đã hẹn với đối tác. Cô liệu mà làm nhé, vợ yêu!”.
Minh ngước mắt lên nhìn chồng nhưng anh ta đã lạnh lùng quay gót. Nhìn những đồng tiền rơi trên sàn nhà, cô không biết mình sẽ phải đối diện như thế nào với tương lai. Đi hay ở? Tương lai của cô, gia đình cô sẽ thế nào nếu cô trở về quê?
NỔI BẬT TRANG CHỦ
-
Intel Core Ultra 5 tự nhận là Core Ultra 7 chỉ vì đổi bo mạch GIGABYTE
Số nhân vẫn hiển thị đúng 18, trong khi Core Ultra 7 270K Plus thực có tới 24 nhân, cho thấy đây chỉ là lỗi tên chip trong BIOS chứ không ảnh hưởng hiệu năng.
-
Facebook "nhuộm đen trắng" hàng loạt ảnh vừa đăng sáng nay, người dùng Việt ngơ ngác không hiểu chuyện gì