Có nên yêu và lấy người đàn ông bất lực và vô sinh?
Tôi yêu anh mặc dù biết rõ anh là người đã có rất nhiều lỗi lầm trong quá khứ, của một thời bồng bột, ăn chơi. Tôi chấp nhận vì nghĩ rằng giờ đây anh đã thay đổi. Có lẽ quá khứ có thể qua đi, nhưng hậu quả vẫn còn ở lại...
Anh lớn hơn tôi 1 tuổi, là công tử trong một gia đình giàu có. Anh chơi bời, thậm chí là sa đọa. Tôi biết vậy nên đã cố gắng rời xa anh vì nghĩ rằng chúng tôi không thể hợp nhau về cả suy nghĩ và hoàn cảnh sống. Lúc đấy chúng tôi mỗi đứa một nơi, tôi lại còn trẻ con nên không khó lắm để xa anh. Tôi vào đại học và yêu một người khác. Trong suốt 3 năm, tôi và anh gần như không có tin tức gì của nhau. Cho đến một ngày ... không biết ông trời có ý gì khi để anh nhắn tin cho tôi khi tôi và người yêu tôi đang căng thẳng, gần như chia tay. Từ đó chúng tôi lại nói chuyện với nhau, anh tâm sự với tôi rất nhiều và quan trọng hơn là anh đã đến thăm tôi, lần đầu tiên sau 5 năm quen nhau.

Tôi đã rất thắc mắc, không hiểu vì sao anh lại có thể giỏi kiềm chế đến vậy? Tôi thấy không bình thường chút nào, tôi gặng hỏi anh, cuối cùng anh cũng đành nói với tôi rằng... anh bị vô sinh và chuyện ấy không làm cho anh thích thú, rằng mỗi khi làm chuyện ấy anh lại thấy đau ở chỗ đấy. Cảm tưởng như đất dưới chân tôi sụp xuống, tôi đã khóc, khóc rất nhiều...
Sáng hôm sau anh và tôi đã nói về chuyện ấy nhiều hơn. Anh nói là anh vẫn đang chữa trị, vẫn hy vọng sẽ chữa được và nguyên nhân là vì anh đã cắt bao quy đầu quá sớm. Tôi tin anh và hứa sẽ cùng anh vượt qua chuyện này.

Chuyện tưởng như đã tốt hơn khi sau một lần xét nghiệm, anh nói với tôi rằng khả năng có con của anh đã được cải thiện. Tôi mừng lắm và chuyện cưới xin của chúng tôi cũng gần như chắc chắn. Nhưng một lần nữa anh làm tôi đau đớn. Anh lại vào thăm tôi, chúng tôi lại đi du lịch, đến một thành phố mà tôi yêu thích. Nhưng cũng chính tại thành phố này, anh kể rõ cho tôi nghe.
Anh nói vì một thời ăn chơi trác tán, đi bar và thậm chí là ngủ với những cô gái ở đấy mà không cần biết họ tên, do những thứ thuốc kích thích, tất cả chúng đã làm anh mất đi khả năng có con, và anh chỉ muốn làm chuyện đó một mình. Anh nói là rất muốn gần tôi, nhưng chỉ khúc dạo đầu thôi cũng đủ làm anh mệt đến nỗi không thể tiếp tục được nữa. Nhưng anh ấy vẫn muốn yêu, vẫn muốn được yêu thương, được có vợ, được làm chồng, làm cha.
Không lẽ vì chuyện đó mà anh ấy không có quyền được yêu? Khi anh ấy hỏi câu đấy, tôi chỉ biết im lặng. Khi anh chuẩn bị về lại thành phố của anh, tôi đã nói chia tay anh. Tôi không nói rõ lý do, nhưng anh vẫn hiểu. Anh cầu xin tôi, xin cho anh ấy cơ hội, anh ấy sẽ chữa bệnh, chỉ cần tôi đừng rời xa anh ấy. Anh ấy đã khóc khi nghe tiếng tôi khóc. Tôi như câm lặng, cuộc sống của tôi thật quá nặng nề.

Một ngày sau khi anh về, tôi nhận được tin anh ấy bị tai nạn, bị gãy chân, gãy xương sườn và đầu cũng bị ảnh hưởng dẫn đến hôn mê. Tôi như phát hoảng, tôi biết là vì anh quá đau buồn nên mới để xảy ra chuyện như thế. Sau 3 ngày, gia đình chuyển anh lên Hà Nội, 1 ngày sau anh mới tỉnh thật sự.
Giờ đây anh vẫn đang còn nằm trên giường bệnh. Tôi chỉ có thể thăm hỏi anh qua người thân của anh. Tôi không biết có nên rời xa anh không, khi biết anh ấy rất yêu và cần đến tôi...?
NỔI BẬT TRANG CHỦ
-
Đạt tốc độ 8000 MT/s DDR5, RAM Trung Quốc chạm ngưỡng hiệu năng của Samsung và SK Hynix, chuẩn bị bán sang Mỹ
Điều này cũng mở ra hy vọng về một đợt hạ nhiệt về giá RAM, chip nhớ và linh kiện công nghệ trong thời gian tới.
-
Chợ đen Trung Quốc bán API Claude AI rẻ hơn 90% so với hàng thật, tưởng hời nhưng hóa ra người dùng mới là món hàng bị bán