Đắng lòng người cha bị "thủy thần" cướp con
“Tôi đau như có ai cứa vào tim, nhưng thú thực, cũng mừng đến thót ngực khi thấy một đứa sống sót trở về.”

Anh Mai Tuấn Long, cha của cháu Mai Lê Hồng Phúc - một trong 8 cháu nhỏ
bị thủy thần "bắt cóc" trải lòng trong tiếng nấc khẽ
Tiếp chúng tôi trong đám tang vội vã của cô con gái Mai Lê Hồng Phúc, anh Long như vẫn còn ngơ ngác, chưa thể “quen” nổi với mất mát quá lớn kia. Thi thoảng, anh lại buông một ánh mắt xa xăm, đờ đẫn như mất hồn, như nhìn về phía ngôi trường cấp 2 cạnh nhà - nơi cô con gái vừa học lớp 8 được vài hôm - như ngó về phía đập tràn Tuy Lai oan nghiệt.

Nhờ một người bạn chở đến hiện trường, anh như chết đứng thấy Hồng Phúc, cô con gái xinh xắn, học giỏi mới 13 tuổi đầu nằm sóng soài bên 7 bạn khác - tất cả đã trở thành những cái xác không còn biết nói cười. May sao, cô chị sinh đôi Hồng Phượng, may mắn hơn Hồng Phúc, vẫn còn lại trên đời.

Đàn ông vốn được gọi là phái mạnh, nhưng trong trường hợp ấy, anh Long không thể mạnh mẽ được nữa. Nước mắt tuôn chảy trên gò má, và ứa trong lòng anh; nước mắt của nỗi ân hận, của sự bàng hoàng, xót xa, và cả của hạnh phúc. Người cha 36 tuổi chia sẻ: “Tôi đau như có ai cứa vào tim, nhưng thú thực, cũng mừng đến thót ngực khi thấy một đứa sống sót trở về.”
Anh không đủ dũng khí để ôm xác con về. Những người họ hàng của gia đình chở Phúc về bằng xe máy, còn anh, ngồi sau lưng một người bạn, như người mộng du. Về đến nhà, anh chẳng dám nhìn vào mắt vợ, không nói được với vợ lời nào.
Khi chúng tôi đến, chị Lê Thị Thanh Loan, vợ anh Long, vẫn như tỉnh như mê. “Lúc này, cô ấy đang bị dồn nén tâm lý, chẳng muốn gặp gỡ, chẳng muốn nói chuyện với ai, cứ đờ đẫn như người mất hồn.” - anh Long nói trong tiếng thở dài.
Hồng Phượng thì có vẻ bình tĩnh - cái bình tĩnh của một người bị sốc đột ngột - kể lại khoảnh khắc sinh tử. Cháu bảo, “có mấy đứa túm chặt lấy Phúc, níu Phúc xuống, Phúc vùng vẫy nhưng càng quẫy càng bị chìm xuống. Cháu cũng bị các bạn bám lấy, nhưng may mắn lên được bờ…” Cậu em nhỏ ngây thơ, sau gào khóc đòi chị Phúc, đã mệt lả, nằm yên trong buồng.
Mọi việc trong đám hiếu, anh Long cùng họ hàng lo toan. Đám tang nhỏ, lặng lẽ như 7 đám tang những người bạn “đi” cùng với Phúc. Những người còn sống, phải cố mà sống tiếp, và gặm nhấm nỗi đau xen lẫn ân hận, với những tiếc nuối cho những mái tóc xanh chưa kịp nếm trải cuộc đời.
“Tôi không muốn nói “giá như”, bởi mấy chữ ấy chẳng thay đổi được sự thật. Và có một sự thật là, dù tai nạn có bất ngờ đến đâu, một phần cũng do trách nhiệm của người lớn… Tôi không thể quay lại thời gian để đưa con tôi về, để dạy chúng bơi, để bao bọc chúng khỏi mọi bất trắc của đời. Tôi chỉ còn biết dồn yêu thương và quan tâm đến những người thân còn lại của gia đình mình…” - người cha trải lòng.
Nhìn người đàn ông có vẻ bề ngoài cứng cỏi ấy, có cảm giác như nỗi bất hạnh đột ngột ập đến đã bị anh chặn lại, nhưng thấy những giọt lệ anh nén lại trong mắt, trong lòng, mới hiểu, những nỗi đau chẳng bao giờ nguôi ngoai. Hồng Phúc cùng những người bạn thân xấu số của cháu sẽ mãi ở lại trong lòng người sinh thành, bè bạn, thầy cô và những ai đã biết, đã gặp các cháu.
NỔI BẬT TRANG CHỦ
-
iPhone đang bị khóa mà kẻ trộm vẫn rút sạch tiền trong tài khoản: Lỗ hổng công bố từ năm 2021 đến nay vẫn chưa được vá
Lỗ hổng cho phép thực hiện việc này đã được các chuyên gia bảo mật công bố từ năm 2021 nhưng đến nay nó vẫn chưa được vá.
-
SSD dưới 1 TB không ai mua, RAM 8 GB vẫn bán chạy