Gặp "kỳ nhân" âm thầm giữ nghề “hot” thời bao cấp
Giữa nhộn nhịp phố thị, một người phụ nữ gốc Hà thành vẫn miệt mài với que đan để tạo ra những chiếc áo ấm lòng người. Bà là một trong những người hiếm hoi còn bám trụ với nghề đan len tay.
Trong căn phòng nhỏ ở số 9 Hàng Trống, người phụ nữ ấy - bà Bùi Thị Dung - vẫn đan áo len bằng tay. Bà bảo, hồi xưa con gái Hà Nội ai cũng biết đan len, đan cho mình, cho gia đình và đem bán nữa. Phố Đinh Liệt khi ấy là “thủ phủ” của các sản phẩm đan len thủ công. Ngày trẻ bà đã biết đan và đan rất khéo, nhưng chưa kiếm tiền bằng nghề này.
Có một dạo, bà công tác ở Hợp tác xã thảm len Tân Phong, và những tấm thảm bà làm luôn được giải A. Từ hồi lấy chồng, rồi có con, bà không làm ở hợp tác xã nữa mà về nhà làm may, thêu tay và thành lập tổ thêu, nhận gia công cho một số doanh nghiệp làm hàng xuất khẩu.
Bà Bùi Thị Dung - "kỳ nhân" đan len
Hơn hai mươi năm miệt mài...
... đôi tay này đã mang lại hơi ấm cho biết bao người
Nụ cười bên thành quả lao động
Qua bàn tay điêu luyện của nghệ nhân, chú cá Nemo nổi tiếng...
... sống động như thật
“Kiêu” mà vẫn đắt khách
Với mỗi sản phẩm, bà Dung nhận được khoảng 500 – 800.000 đồng tiền công. Ngay cả người làm cũng thừa nhận, số tiền ấy nghe có vẻ “chát” với nhiều khách hàng. “Với tiền công ấy, họ có thể ra mua được 3, 4 cái áo len công nghiệp. Đương nhiên áo đan công nghiệp không thể có được những mẫu mã và kiểu đan độc đáo được làm ra bởi bàn tay khéo léo và công phu của con người!”.
Quả vậy, có nhìn người phụ nữ này ngồi đan mới hiểu, để nhận được số tiền như thế, bà phải miệt mài với những que trúc, sợi len cả tuần, có khi mười ngày. Tính ra, mỗi tháng bà chỉ đan được khoảng 4 – 5 chiếc là nhiều.
"Nghề cũ, nhưng mẫu mã phải thời thượng"
Bà nghiên cứu các catalogue mới nhất để tìm cảm hứng
8m2, 20 năm và một trái tim trọn vẹn với nghề
Mấy ngày nữa thôi, chiếc áo này sẽ theo khách hàng của bà sang bên kia đại dương
Bà khoe, một chiếc áo len đan tay, nếu biết cách giữ, có thể mặc được hai mươi năm. “Áo len đan tay không phù hợp với những người vội vã và xuề xòa. Phải biết nâng niu nó, không được giặt máy mà phải giặt tay, giặt bằng dầu gội đầu, mà cũng không được vò, không vặn xoắn, chỉ bóp nhẹ nhàng cho kiệt nước thôi. Khi phơi cũng không được phơi bằng mắc áo mà phải gập theo chiều dọc rồi phơi trên dây, chờ nước chảy xuống rồi vắt liên tục mới không bị bai, không “chảy” hay xô lệch, hỏng dáng áo.” – bà chia sẻ.
Tâm sự về truyền nhân, bà nói, “mấy cô con gái toàn học Đại học ra, chẳng đứa nào theo nghề. Chúng nó bảo, theo nghề mẹ thì chết đói à. Con tôi thương mẹ, toàn bắt mẹ nghỉ đan thôi, nhưng tôi “trót” đam mê rồi, không làm nghề cũng nhớ. Cậu con rể lớn xung phong đầu tư cho tôi làm lớn hẳn ra, nhưng tôi chẳng dám nhận, vì nói thực, chẳng kiếm đâu được đôi tay thứ hai như thế này.”
Rời căn phòng 8m2 của người phụ nữ hai mươi năm ngồi đan, ngoài kia, con phố Hàng Trống rộn rã ấy, có bao người biết rằng, có một người vẫn miệt mài giữ nghề xưa cũ? Như những tia nắng hiếm hoi của mùa đông, chẳng biết bà còn giữ nghề được đến bao giờ, khi mắt bà đã mờ, tay bà đã mỏi, mà truyền nhân thì vẫn chẳng tìm ra?
NỔI BẬT TRANG CHỦ
-
Kỷ nguyên AI và những “nông trại bàn tay”: Nơi hàng nghìn công nhân đang tự tay mài giũa robot thay thế chính mình
AI có thể học từ toàn bộ internet, nhưng để bước ra thế giới thực, nó vẫn cần con người dạy từng chuyển động nhỏ nhất. Đó là cách những “nông trại bàn tay” trở thành nền móng cho thế hệ robot mới.
-
AI chuyên đăng chuyện nhảm được tỷ phú công nghệ tặng 50.000 USD: 6 tháng sau, ví crypto của nó biến thành 40 triệu USD