Gặp Nương trong Cánh đồng bất tận
Có nên hi vọng vào một Hồng Ánh thứ hai và nhiều hơn thế cho điện ảnh Việt?
Ninh Dương Lan Ngọc có một đôi mắt biết nói, một khuôn miệng duyên mọng, một cách nói từ tốn, và hơn hết là sự trong sáng của tuổi hai mươi.
“ Tiền sử” diễn viên của em mới chỉ có Gia đình phép thuật và Mệnh lệnh hoa hồng. Sự mới mẻ của em có là một lợi thế?
Lúc đầu em thực sự gặp trắc trở. Em căng thẳng lắm. Khi ra mắt chỉ mong mọi người nhìn nhận vai diễn của mình được so với dàn diễn viên được chọn, nhưng không ngờ khi ra mắt thì mọi người ủng hộ rất là nhiệt tình.
Lúc bắt đầu phim thì rất run, thế cái gì làm cho em tự tin và đóng tốt như vậy?
Em vẫn không tự tin, vẫn lo đến ngày trước khi phim được công chiếu. Khi mà bắt đầu ra diễn thì em không thể nào tập trung được. Mỗi lần tập trung em lại căng lên với nhân vật. Chú đạo diễn ngồi lại phân tích tâm lý cho em, làm em thấy thoải mái hơn. Mỗi khi ra diễn với “tía” thì “tía” làm rất lẹ, em thì phải quay đi quay lại. Trời rất nắng nên sợ ảnh hưởng đến mọi người trong đoàn. Em càng căng lại đóng không được. Chú Bình là người hướng dẫn cho em thể hiện cảm xúc từ ánh mắt đến lời thoại, đóng càng nhẹ nhàng càng đi vào lòng mọi người. Đến lúc này em mới thấy chú nói thật đúng.

Em nhắc đến đạo diễn rất nhiều. Liệu có phải diễn viên chỉ là chất liệu của đạo diễn? Điều đó đúng bao nhiêu phần trăm với em?
Điều đó không hẳn là đúng với em. Sự nhập vai xuất phát từ bản thân mình ra. Chú đạo diễn giúp em kiềm chế cảm xúc khi em đang lên cao trào. Em còn nhớ cảnh khó khăn nhất của em trong phim Cánh đồng bất tận. Đó là lúc “tía” trao em kỉ vật cưới. Em phải đóng cảnh đó 20 lần, mỗi lần nói đến câu “Giá mà 7 năm qua tía như vậy thì đâu tan nát” là em lại khóc. Đạo diễn Bình nhắc nhở em nên diễn bằng ánh mắt hơn là nước mắt để vai diễn được thanh thản. Nhưng em không chặn được cảm xúc của mình nên phải đóng đến chừng đó lần mới diễn tả được sự đau đớn một cách nhẹ nhàng.
Đối với một cô gái thành phố 20 tuổi, vai diễn này có là một thách thức?
Thực ra với tâm trạng và hoàn cảnh của Nương thì thật sự việc diễn xuất không quá khó. Cái khó là làm sao em diễn được nhẹ nhàng, không cảm thấy lên gân. Riêng việc tập luyện cách bày tỏ bằng ánh mắt cũng rất là … “gian nan”. Ngay cả ánh mắt cũng cần rất là nhẹ. Em được học cách nhìn, cách thoại, cách trở thành một cô gái 17 tuổi miền Tây với văn hóa miền Tây. Trước khi ra diễn đều có sự chuẩn bị, nhưng khi ra diễn thì mọi thứ rất là khác với hình dung.
Có nghĩa là mọi thứ xuất phát từ trái tim, vậy em nhìn nhận thế nào về tâm thế nạn nhân của những người con gái như nhân vật của em – điều mà Nguyễn Ngọc Tư luôn khắc họa trong tác phẩm?
Em đọc truyện này vào năm nhất. Lúc đó em thấy nó bi kịch quá. Có hay không những hoàn cảnh như vậy. Nhân vật Sương của chị Hải Yến luôn tìm kiếm hạnh phúc và sự an toàn. Nhân vật Nương không có gì cả, chỉ có tinh cam với người em là lớn nhất, không hề có tình cảm cha con khi cha đang ở bên. Tâm lý của những đứa trẻ như Điền, như Nương không bình thường như những đứa trẻ khác, điều đó chảy suốt theo thời gian.

Đôi mắt biết nói ...
Thế còn cảm giác khi đứng trước những cánh đồng bất tận khi em có đủ đầy hình dung về những thân phận như thế ?
Hiu quạnh .... Đặc biệt với những người như Nương, có lẽ ám ảnh trơ trọi càng trĩu nặng hơn khi những người thân yêu bỏ đi. Em tự đặt câu hỏi với đạo diễn tại sao không cho nhân vật Nương bỏ đi theo em trai? Đạo diễn nói rằng bởi Nương là người gây ra mọi chuyện nên cũng là người giải quyết tất cả mọi thứ, dùng tình cảm của mình để cảm hóa người cha.
Liệu em có chờn trước sự thực cuộc sống như thế không?
Em không. Trong đời sống, em là Ngọc. Trong phim, dù em gặp nhiều cảnh đời, nhiều tính cách tốt xấu khác nhau nhưng em không bị ảnh hưởng tiêu cực.
Đùa chứ, nghe cô Như Quỳnh nói với em rằng: “Mong con giữ mãi được nét trong sáng như thế này”, anh nghĩ gọi em là Đặc sản Nam bộ của điện ảnh Việt cũng không ngoa!
Em đã suy nghĩ về câu nói của cô Như Quỳnh. Cô dặn em về những vai diễn tiếp theo và sự nghiệp diễn xuất của mình khi mọi người so sánh với vai Nương. Em sợ khó vượt qua được cái bóng của vai diễn nhân vật Nương.

Đã là đặc sản thì cũng tùy vùng miền đấy. Mong sau này em sẽ trở thành đặc sản Trung bộ, Bắc bộ khi hóa thân vào các vai diễn có số phận đa diện và sâu sắc khác.
(Cười)...
Nghệ sĩ thường phải thiếu … cái gì đấy để thăng hoa diễn xuất. Em nghĩ mình thiếu những gì ?
Kinh nghiệm và sự từng trải. Đóng phim xong em học được cách chăn vịt này, cách xếp gối mền của những người sống lang thang sông nước, cách thoại giọng miền Tây, … ( Cười). Chưa kể trên lớp và ở phim trường, em học được rất nhiều điều từ cách phân tích kịch bản, đến cách kiểm soát diễn xuất. Để có được tất cả những điều đó còn nhiều thời gian lắm. Em muốn gửi lời cảm ơn đến ekip làm phim, đến thầy giáo Mai Viết Cũ, cô giáo Lê Thanh là những người dìu dắt và giúp đỡ em rất nhiều.
NỔI BẬT TRANG CHỦ
-
Claude Opus 4.7 ra mắt: Thị giác tăng gấp 3, tự kiểm tra code trước khi báo cáo - nhưng cảnh báo dành cho lập trình viên dùng 4.6
Trong khi là một bản nâng cấp nghiêm túc so với các thế hệ trước, Opus 4.7 lại mang tới một cảnh báo quan trọng dành cho người dùng là lập trình viên vốn đang quen dùng các phiên bản cũ của AI này.
-
Cựu sinh viên Bách Khoa làm lại Yahoo Chat trong 2 tuần, nhưng có một thứ không thể "hồi sinh"!