|
Hội chợ phù hoa
Tác giả: William Makepeace Thackerary
Dịch giả: Trần Kiêm
Nxb. Văn học
Giá bìa: 80.000đ
|
Trước đây rất lâu khi còn là một học sinh cấp ba, tôi đã từng đọc cuốn sách này rồi, nhưng không thích lắm. Một phần cũng vì không hiểu được nhiều điều, chỉ cảm thấy cuộc sống rắc rối, lộn xộn. Nước Anh vào cái thời điểm đó sao mà phù phiếm, giả dối. Sau đó, trong khoảng thời gian học đại học, tôi có đọc lại cuốn sách này vài lần nữa. Để rồi càng về sau, khi bước chân vào cuộc đời một cách thực sự với biết bao nhiêu xô đẩy nhọc nhằn. Khi phải thực sự quyết định những hướng đi cho chính cuộc đời mình, tôi mới cảm nhận sâu sắc hơn về một “Hội chợ phù hoa”.
Xét ở một khía cạnh nào đó, “Hội chợ phù hoa” viết về những người đàn bà đẹp, thông minh, sắc sảo và luôn biết cách chinh phục đàn ông một cách tuyệt vời nhất. Đọc “Hội chợ phù hoa” mới thấy hết sự quyền lực của những người phụ nữ. Tuy nhiên, cảm nhận một cách thận trọng hơn, tôi mới biết rằng đằng sau tất cả những câu chuyện về những người phụ nữ ấy chính là bí mật của hạnh phúc và cuộc sống.
Trung tâm của câu chuyện chính là thiếu nữ xinh đẹp Rebecca. Cô gái khiến cho những người phụ nữ như tôi cũng phải hờn ghen về sự xinh đẹp, quyến rũ và sắc sảo. Cuộc sống của nàng chính là một quá trình trải nghiệm với nhiều cung bậc cảm xúc hoàn toàn khác nhau. Rebecca sinh ra trong một gia đình “con nhà hạ tiện”, vốn chỉ nằm ở tầng lớp hạ lưu của xã hội. Từ nhỏ đã phải chịu sự khinh bỉ của biết bao nhiêu tầng lớp, đặc biệt là tầng lớp quý tộc lúc bấy giờ. Thế nhưng nàng lại được trời phú cho một nhan sắc và trí tuệ tuyệt vời. Chính vì vậy mà từng bước, từng bước một nàng đã bước chân được vào giới quý tộc quyền quý của Anh. Nàng trở thành một mệnh phụ phu nhân tràn đầy danh vọng.
Một người phụ nữ khác trong “Hội chợ phù hoa” có tính cách trái ngược với Rebecca là Amelia. chính nàng là người phụ nữ để lại cho tôi một ấn tượng sâu sắc. Amelia có xuất thân là một tiểu thư quý tộc, từ nhỏ đã được giáo dục nghiêm túc. Sự dịu dàng đoan trang của nàng cũng khiến bao người đàn ông phải mềm lòng. Hình ảnh nàng và Rebecca chính là biểu hiện cho hai số phận khác nhau trên con đường kiếm tìm hạnh phúc. Nếu Rebecca coi tiền tài, danh vọng của một xã hội thượng lưu chính là mục đích phấn đấu cho cuộc đời nàng, thì Amelia chỉ luôn khao khát có một cuộc sống gia đình êm ấm, hạnh phúc. Amelia sống yêu thương, bao dung và tha thứ. Rebecca sống bằng tham vọng, thủ đoạn, xảo trá. Amelia luôn biết trân trọng những người xung quanh mình, với những gì mà nàng đang có. Rebecca lại luôn khao khát, kiếm tìm những ảo ảnh phù phiếm trong cuộc đời nàng. Để rồi cuối cùng khi Amelia tìm được một bến bờ hạnh phúc, bình yên thì người bạn Rebecca của nàng lại phải chịu sự trả giá đau đớn cho những ảo tưởng dục vọng của chính mình. Rebecca đã bị vứt ra khỏi cái xã hội thượng lưu một cách tàn nhẫn đau đớn, để rồi suốt cả đoạn đời về sau phải lang thang khốn khổ. Khi “Hội chợ phù hoa” ấy tàn cuộc, là khi Rebecca nhận ra rằng nàng đã theo đuổi những phù phiếm của cuộc đời này. Nàng đã theo đuổi những cái ngoài thân dễ có, dễ tàn để rồi cuối cùng nàng trở thành một người đàn bà khánh kiệt, cô độc và bị ngay chính chồng và con trai mình khinh rẻ. Nàng trống rỗng giữa cuộc đời vô nghĩa buồn bã.
Mỗi một người đàn bà trong câu chuyện ấy đều đã đem lại cho tôi những cảm xúc đặc biệt về số phận của những người đàn bà trong xã hội này. Dù đã ở một thời đại cách xa tôi rất nhiều, nhưng tôi vẫn cảm nhận được những suy nghĩ, ham muốn, khát vọng của bản thân họ. Mỗi người có một cách lựa chọn cuộc sống theo cách riêng của mình, nhưng quan trọng là bản thân chúng ta có thể tỉnh táo để tìm được một con đường hạnh phúc đích thực. “Hội chợ phù hoa” ví cuộc đời như một “hội chợ” với đầy đủ những hàng hóa hào nhoáng khiến con người ta phải choáng ngợp vì sự lộng lẫy của chúng. Trong cái hội chợ ấy, nếu bản thân mình không thể chống lại được sự cám dỗ của nó thì chúng ta sẽ bị cuốn đi, cuốn sâu vào một vòng xoáy ảo tưởng với những phù phiếm giữa đời. Rebecca chính là một bài học cho sự trưởng thành và trả giá đầy trải nghiệm.
Bây giờ thỉnh thoảng tôi vẫn hay đọc lại một “Hội chợ phù hoa”, như một lời nhắc nhớ để có thể dừng lại giữa cuộc đời mình để chiêm nghiệm, suy ngẫm. Tôi không muốn chính bản thân bị cuốn vào vòng xoáy đầy ảo ảnh và cám dỗ của cuộc đời, để cuối cùng lại đánh mất đi điều giá trị nhất của cuộc sống, đó chính là hạnh phúc. Rebecca và Amelia sẽ còn mãi là hình ảnh về hai số phận chân thực nhất giữa cuộc đời này, để nhắc nhớ tôi về một cuộc đời, một “hội chợ phù hoa”.