Hương Giang: "Phụ nữ khi yêu thường phức tạp"

PV,  

Hương Giang đã sống thế nào với quá nhiều hào quang và danh vọng đến cùng lúc? Cô sẽ yêu và yêu thế nào? Như một thiếu nữ Việt hay một qu‎ý cô kiêu hãnh?

 
Có phải vì những giấc mơ ngày còn bé, chị đã mơ về ngày mình được xỏ giày cao gót, mi dán vút cao, môi cong dỗi hờn bay trên sàn catwalk? Hay là một giấc mơ nào khác ngoài nghề người mẫu?

Ngày còn nhỏ, chưa bao giờ tôi nghĩ mình sẽ sải chân trên sàn catwalk. Những lời khen xinh xắn, bụ bẫm lúc còn bé xíu vẫn được mọi người khen như với bao đứa trẻ con khác. Quãng thời gian dậy thì, tôi “ngố” nhất, không son phấn, không quần là áo lượt, chẳng quan tâm tới vẻ bề ngoài. Ngay cả đến lớp 10, khi đặt đồng phục với nhà trường, tôi vẫn không biết đặt may áo chiếtt eo đâu (cười).

Ngày đó, chị có thấy mình đẹp?

Tôi thích nhìn những bức hình khi mình 10 tuổi trở xuống, rất bụ bẫm, đáng yêu. Ở nhà mọi người gọi tôi là Béo mà. Còn những bức hình tuổi dậy thì thú thật là tôi không…thích lắm, nét vẫn ngây ngô và chưa có thần thái.
 

Sàn catwalk không phải là những người bạn chỉ biết vô tư như trước nữa, chị có khá nhiều bạn tốt, nhưng bạn xấu cũng nhiều. Chị làm thế nào? Chắc là chị không khóc đâu nhỉ?

Bạn xấu thì nghỉ chơi (cười). Tôi hiếm khi có những người bạn đối xử không tốt, nếu có tôi cũng coi đó như một bài học để lần sau biết lựa bạn mà chơi. Với tôi, bạn bè rất quan trọng. Tìm được một người bạn thực sự hiểu và tin tưởng lẫn nhau không phải là điều đơn giản.
 
 
Chị có nghĩ là mình đã dấn thân quá nhiều vào những hào quang, trong khi phận nữ như thế nào cũng có những ước mơ giản dị thôi, là có một gia đình, một cuộc sống yên ổn?

Tôi luôn nghĩ rằng có ba thứ mà người ta không thể lựa chọn, là quê hương, gia đình và giới tính. Còn lại những thứ khác đều có thể lựa chọn và quyết định bởi chính bản thân mỗi người. Trước kia, tôi thường tị nạnh với những người bạn cùng lớp, sau giờ học có thể đi chơi, tụ tập, còn tôi lại làm việc, chụp hình bận rộn mệt mỏi.
Nhưng rồi, một người bạn đã nói với tôi hãy nhìn nhận sự việc sau một góc nhìn khác, rằng tôi đang được sống một cuộc sống đặc biệt và hãy học cách tận hưởng điều đó. Ai cũng có những giấc mơ của riêng mình, dù đó là một gia đình, một cuộc sống yên ổn hay giấc mơ về những chuyến du hành vòng quanh thế giới để trải nghiệm cuộc sống, đơn giản hay nghĩ là “You can do it”.

Nếu được chọn lại, chị vẫn chọn sàn catwalk?
 
Sàn catwalk đã cho tôi rất nhiều thứ ở tuổi 22: được làm việc mình đam mê, được sống trong ánh sáng, âm nhạc, sàn diễn, những bộ quần áo đẹp đẽ, được thể hiện bản thân mình, thu nhập tốt để lo cho gia đình và được đi rất nhiều nơi trên thế giới. Tôi phải cảm ơn sàn catwalk rất nhiều chứ.
 
 
Chị thích tình yêu của mình như thế nào? Như Romeo and Julliet?

Chuyện tình Romeo và Julliet trở thành bất hủ vì cách viết kịch tài tình của Shakespeare vì câu chuyện tình không có hồi kết luôn được coi là chuyện tình đẹp nhất. Nếu như Romeo và Julliet lấy nhau thì liệu hai người có cãi vã chuyện cơm áo, gạo tiền, con cái, ghen tuông như hàng triệu cặp vợ chồng khác không?

Tôi thích tình yêu như của ông bà ngoại của mình hơn, dù sống tới năm 70 tuổi vẫn luôn tôn trọng và chia sẻ với nhau mọi điều. Tôi sẽ yêu như ông bà ngoại của mình.

Chị có biết chuyện về nàng Pandor. Có một câu chuyện thế này. Thuở hồng hoang, khi loài ngườiì còn là một sinh vật yếu đuối. Prômêtê thương tình ăn trộm lửa của Trời, trao cho loài người. Thần Dớt tức giận, loài người có lửa nghĩa là Dớt sẽ không thể tiêu diệt loài người được nữa. Dớt ra lệnh nặn một thiếu nữ xinh đẹp tuyệt vời, tiếng nói như chim ca, mắt xanh biếc như biển cả. Nàng là Pandor tuyệt thế giai nhận. Khi Pandor xuất hiện, đàn ông say đắm. Sức quyến rũ của Pandor vô cùng kỳ diệu, nhưng nàng là một tai họa, nàng lừa dối, nên là nguồn gốc của mọi khổ đau mà đàn ông phải chịu. Những cuộc tương tàn cũng vì đấy mà ra… Phụ nữ, không rắn độc, cũng chua ngoa, thông minh đấy nhưng cũng vờ ngơ ngác. Bản thân mình, chị thấy thế nào?

Phụ nữ vừa dịu dàng, thông minh, có khi lại dữ dội, hoặc ngơ ngác. Đàn ông cũng đâu kém cạnh. Đàn ông ra ngoài thì giương oai, về với vợ con thì cũng yếu mềm như ai. Bản chất của con người đã là những tính cách mâu thuẫn với nhau mà chính bản thân mỗi người còn chưa thể hiểu hết. Nàng Pandor chắc luôn có nhiều mâu thuẫn, tôi cũng không ngoại lệ.
 

Cũng từ câu chuyện về nàng Pandor, tôi muốn nói đến Prômêtê, người ăn trộm lửa của Dớt đem xuống trần. Chị nghĩ gì về Prômêtê và sự hy sinh của đấng đàn ông này? Phụ nữ luôn được cho là biết hy sinh, nhưng dường như trong tình yêu, điều này có ngược lại?

Khi yêu thì ai cũng mù quáng, nhưng đàn ông thì thường tỉnh mộng nhanh hơn phụ nữ, có lẽ vậy chăng? Tôi nghĩ khi đã yêu, người ta đều muốn dành những gì tốt đẹp nhất cho người mình yêu mà không nghĩ đó là sự hi sinh. Biết trách ai được, khi thần Cupid chỉ là một đứa trẻ cầm cung tên đi bắn lung tung, trúng ai thì người đó phải chịu thôi.

Sẽ hơi khó tin nếu bảo rằng chị không có người đàn ông nào của mình ở thời điểm này?

Tôi muốn giữ riêng điều này như một góc cuộc sống của mình, tôi chỉ muốn nói tôi hạnh phúc với những gì đang có: công việc, cuộc sống, tình cảm, bạn bè.

Sau Miss Grand Slam Asia 2009, công việc của chị thế nào?

Công việc của tôi được chia làm hai nửa: người mẫu và các công việc xã hội. Tôi quan niệm mình giống như người kết nối. Đi diễn thì kết nối những tác phẩm của nhà thiết kế tới người xem, đi làm công việc xã hội thì kết nỗi giữa mạnh thường quân với những đứa bé cần được giúp đỡ. Tôi chưa có áp lực lo lắng cho gia đình nhỏ riêng mình nên đang hạnh phúc được làm những gì mình yêu thích.

Hình như đã có lời mời mời chị làm giám đốc truyền thông cho một tập đoàn truyền thông, có đúng không? Một cơ hội tốt, tại sao chị từ chối?

Tôi muốn làm việc vừa với khả năng của mình chứ không phải mặc một chiếc áo rộng với mình ngay lúc này.

Cảm ơn Hương Giang

Theo Mỹ Thuật

NỔI BẬT TRANG CHỦ