Kẻ giết bố mẹ muốn con gái sống có hiếu

Theo 24h ,  

"Con gái tôi mới được 7 tháng tuổi, chẳng biết bao giờ tôi có thể gặp được cháu nhưng tôi muốn con tôi sống có hiếu với cha mẹ "

Gặp Lưu Văn Thắng - kẻ mà trước đó không lâu, cùng lúc lạnh lùng cướp đi mạng sống của cả cha và mẹ đẻ là ông Lưu Văn Dơi và bà Nguyễn Thị Gái, đều trú tại phường Lĩnh Nam, quận Hoàng Mai (Hà Nội) những người đã cho Thắng hình hài và vóc dáng như ngày hôm nay, tôi khá bất ngờ trước những chia sẻ của đứa con bất hiếu: "Con gái tôi mới được 7 tháng tuổi, chẳng biết bao giờ tôi có thể gặp được cháu nhưng tôi muốn con tôi sống có hiếu với cha mẹ ". 

Trớ trêu thay, đau xót thay một kẻ nghịch tử, dám làm một việc trái với luân thường, đạo lý ấy lại có một mong muốn và suy nghĩ như vậy?

Không có lý do gì để đứa con "đại nghịch, bất đạo" - biện minh cho hành vi mất nhân tính

- Vừa sát hại bố mẹ sao lại muốn con gái có hiếu với mình?

Tôi khác với ông bà ấy, tôi sẽ không bao giờ đối xử với con tôi như vậy.

- Cha mẹ luôn là tấm gương cho con, nếu Thắng cũng có một đứa con nghịch tử, có hành động cuồng dại, đi trái với luân thường, đạo lý như Thắng thì sao?

Im lặng.

Khi gây ra cái tội "trời không dung, đất không tha", kẻ thủ ác Lưu Văn Thắng vừa được hưởng niềm hạnh phúc làm cha. Cô con gái kháu khỉnh, xinh xắn của Thắng vừa tròn 7 tháng tuổi, Thắng nói với tôi Thắng rất yêu con và anh ta sẵn sàng chết vì con...."Công cha như núi Thái Sơn, nghĩa mẹ như nước trong nguồn chảy ra" dù là một kẻ "ngu dốt" như lời Thắng tự nhận về mình thì lẽ ra anh ta cũng phải hiểu được đạo lý làm người đơn giản ấy, vậy mà....

"Tội của cháu bao giờ được về nhà hả cô?" - Thắng bất ngờ hỏi một nữ luật sư được chỉ định ngồi đối diện. Lúc ấy, đôi mắt lươn nhỏ tý của Thắng ngầu đỏ, một chút hoảng sợ thoảng qua. Song giây phút ấy dường như qua rất nhanh, Thắng trở lại đúng bản chất của kẻ lưu manh:

- Có khi bóc hết mấy chục quyển lịch cũng chưa được ra?

Thắng tự nhủ với mình mà chẳng đợi câu trả lời. "Vào tù sợ nhất là phải đi đóng đất làm gạch, lần trước thụ án ở Trại giam, tôi đã phải làm rồi!", Thắng nói một cách tự nhiên và rồi hắn bình thản, lạnh lùng đọc lại toàn bộ lời khai, như chưa có chuyện gì xảy ra. Lúc ấy, tôi thấy ớn lạnh. "Đi khắp thế gian không ai tốt bằng mẹ, gánh nặng cuộc đời không ai khổ bằng cha", thế nhưng...

- Vì sao Thắng sát hại bố, mẹ của mình? - Tôi hỏi.

Trong đầu mỗi con người đều có tâm của một con ma, phút nóng giận thì không kiềm chế được... ân hận thì cũng không kịp vẫn cách nói nhanh, lắp bắp và đôi khi chẳng diễn đạt hết ý, Thắng trả lời.

- Ý định sát hại bố mẹ bắt đầu từ bao giờ?

Ý định giết chết bố mẹ tôi để lấy tiền xuất phát từ mấy ngày trước, khi tôi hỏi xin tiền... nhưng quyết liệt nhất là vào ngày 23-6. Sau khi giết bố mẹ xong tôi chưa kịp lấy được gì thì bị chị tôi phát hiện nên tôi bỏ chạy ngay - những câu trả lời gãy gọn của Lưu Văn Thắng. Như vậy là hành động tàn ác của Thắng không phải là do bột phát, tức giận ngay tức thời mà đã có chủ định từ trước... 

Hắn ấp ủ ý định giết chết cha mẹ đẻ của mình, chỉ vì cần tiền trả nợ lô đề và chơi game online. Trong khi đáng nhẽ ở tuổi này, bố mẹ đẻ của Thắng là ông Lưu Văn Dơi, bà Nguyễn Thị Gái, sau khi lo cho con cái yên bề gia thất phải được hưởng an nhàn. Vậy mà, họ vẫn phải "đầu tắt, mặt tối" thức khuya dậy sớm nhặt nhạnh từng đồng từ viêc bán than rồi chở nước lọc tinh khiết để nuôi câu con trai "sức dài, vai rộng" đã lên chúc bố... suốt ngày ăn lại nằm.

- Bản thân Thắng cũng là người cha, "nuôi con mới hiểu lòng cha mẹ" vì sao Thắng lại gây ra tội ác kinh hoàng với những người đã mang nặng đẻ đau ra mình?

Ông bà ấy lại khác. Lúc ấy, giọng Thắng gằn xuống, anh ta đột nhiên thay đổi danh xưng!

- Khác nghĩa là sao?

Chị là nhà báo mà không hiểu à... Ông bà ấy chẳng thương yêu gì em hết, Thắng lạnh lùng trả lời.

- Thắng sinh ra đã ốm đau quặt quẹo, bố mẹ chăm Thắng từ lúc còn đỏ hỏn đến lúc trưởng thành, vậy sao lại nói về cha mẹ của mình như vậy?

Hồi bé thì cũng có, nhưng sau này thì không. Một lỗi nhỏ cũng bị trách mắng, bà ấy thì lắm mồm còn ông ấy thì cục cằn. Chị không biết thôi, hồi bé em thường bị trói vào cột, bị xát muối và dùng lốp xe ôtô vụt vào người, trừ mỗi phần đầu ra. Từ ngày em ra tù, ông ấy không đánh được em nữa - Thắng trả lời.

Nghe những câu trả lời lạnh lùng của Thắng, tôi chợt thấy rùng mình, ghê sợ. Lẽ ra ở tuổi này, Thắng phải là người đàn ông trụ cột, gánh vác gia đình vậy mà anh ta vẫn như "cây tầm gửi" sống bám vào cha mẹ. Thắng muốn hưởng thụ, muốn có tiền ăn chơi nhưng lại không muốn lao động... 

Theo lời kể của những người thân trong gia đình thì để nuôi Thắng bằng ngần này, công lao mà ông Dơi, bà Gái bỏ ra không kể xiết bằng lời. Ngoài sức khỏe yếu, Thắng còn là đứa trẻ ngỗ nghịch, Thắng chỉ học hết lớp 6 nhưng phần lớn thời gian đi học đều đứng ở xó lóp (Theo lời kể của Thắng) vì thường xuyên quấy rối, chẳng chịu học tập.

Ở nhà "nhàn cư vi bất thiện", Thắng bắt đầu lao vào các trò chơi bạo lực trên Intemet, một trong số đó là trò chơi "Võ Lâm truy mộng" và sau đó là đánh lô, đề... Xin tiền bố mẹ không đươc, Thắng cầm cố tài sản, trong đó có lần cầm chiếc xe Wave của chi gái lấy l0 triệu đồng để lấy tiền ăn tiêu. Đó chỉ là một trong rất nhiều lần ông Dơi, bà Gái trả nợ đậy cho Thắng. 

Trước đó, không ít lần các chủ nợ đến nhà đòi tiền, ông Dơi và bà Gái phải bòn những đồng tiền họ "một nắng hai sương" có được để trả nợ cho Thắng. Hết ngọt, lại nặng ông Dơi, bà Gái khuyên can câu quý tử "nối dõi tông đường" nhưng rồi anh ta ngựa quen đường cũ. Có lẽ, vì thế mà ông Dơi, bà Gái bắt đầu quản lý Thắng về kinh tế. Ngay cả khi Thắng lấy vợ, họ cũng chỉ cho ăn uống chứ không cho tiền tiêu vì đã mất hoàn toàn niềm tin vào đứa con "trời đánh" ấy.


Con dao mà Lưu Văn Thắng dùng để đâm chết cha mẹ đẻ

- Cơ ngơi đồ sộ mà ông Dơi, bà Gái gầy dựng, trước sau gì cũng thuộc về Thắng, các chị gái đều có phúc phần của mình, vậy sao Thắng phải nóng vội đến vậy?

Chờ, chờ đến kiếp chết. Hồi em lấy vợ đến bộ comple cũng không được mua, phải mượn của người chú ruột, trên giường cưới thì cũng không trang trí cái gì. Rồi, bà ấy hứa hẹn, sau khi lấy vợ cho em tiền làm ăn nhưng rồi cũng chẳng cho... Em muốn xin đi học lái xe ôtô, ông bà ấy chửi là ngu như mày thì học hành cái gì. 

Theo lời kể của những người họ hàng nhà Thắng thì Thắng rất phá phách, ngay cả khi đang rước dâu về nhà, Thắng cũng bỏ mặc cô dâu đi vào nhà một mình, sau đó thì cởi bỏ cavat, có thái độ vùng vằng trước mặt của bao nhiêu quan khách, họ hàng bên nội, bên ngoại và thông gia...

- Vậy chung quy là Thắng giết cha mẹ chỉ vì không được cho tiền?

Một phần là vì tiền và một phần là vì họ vô tình - Thắng cộc cằn trả lời.

NỔI BẬT TRANG CHỦ