Khi đã lỡ cho đi, đàn ông có "no xôi chán chè"?

PV,  

Khi đã có chuyện ấy xảy ra, dù là chỉ bên ngoài thôi, em liệu còn được bạn trai yêu thương thật lòng nữa không? Có phải em là cô gái quá dễ dãi không?

Em là một trong những bạn đọc thường xuyên của mục Tâm sự. Trước đây, em  chỉ nghĩ mình vào đây để đọc, để thấu hiểu thêm ít nhiều những tâm sự của mọi người trong những vấn đề của cuộc sống. Và em nghĩ rằng ở một thời điểm nào đó, em có thể sẽ gặp và viết những vấn đề em cần chia sẻ. Nhưng em không ngờ rắc rối lại đến với em nhanh như thế.



Em và bạn trai đều còn khá trẻ, cả hai đều đang đi học. Chúng em yêu nhau cũng được 1 năm rồi. Trong thâm tâm em, em luôn nghĩ bạn trai em rất tuyệt. Bạn trai cũng luôn yêu thương em nhiều hơn em yêu dù là bằng lời nói hay hành động.

Em khá còn trẻ con và bướng bỉnh nhưng rồi cũng đều được anh quan tâm lo lắng chu đáo. Được thể, nhiều khi em càng giận hờn anh rất vô lý. Em luôn biết, trong khoảng thời gian yêu nhau anh luôn cố gắng để chiều chuộng, lo lắng bất cứ lúc nào anh cảm thấy em cần. Anh học rất khá và gia đình anh đã đặt rất nhiều kì vọng vào anh.

Anh cũng được gia đình em rất yêu mến và đều vun vén cho 2 đứa dù 2 đứa chúng em còn khá trẻ. Chúng em yêu nhau cũng như những đôi khác, lúc nồng nàn, lúc giận hờn, lúc cũng có cảm xúc nhiều khi bên nhau. Em tin tưởng vào tình yêu của anh nhưng cũng luôn cố gắng giữ gìn trong những tháng ngày yêu nhau.

Những lần ôm ấp, hôn nhau em chỉ cho anh hôn đến ngực em là chấm hết. Cũng có nhiều lúc em biết anh rất khó kiềm nhưng em thường cố gắng gạt tay anh ra trước hoặc nói những lơi khiếm nhã cho anh giận. Và em nhiều lúc cũng nghĩ rằng cứ đà này thì chắc em sẽ cho anh mất.


Nhưng sự đời có ai ngờ. Ngay hôm qua thôi chúng em còn ôm hôn nhau rất nhiều và chúng em cứ ôm nhau ngủ như vậy. Khi hai đứa tỉnh dậy, chúng em lại tiếp tục ôm hôn nhau tiếp. Anh nằm lên người em và em dùng lý trí gạt chân anh ra. Thế nhưng có lẽ bản năng của em và anh đã yếu lòng. Chúng em đã quan hệ bên ngoài. Anh sực tỉnh còn em thì quay mặt vào trong. Anh nói xin lỗi em rồi ôm em nhưng em đã gạt tay anh ra.

Trong giây phút đó, sự tự tin của bản thân em từ trước đến nay đã đặt dấu chấm hết. Em đã luôn cố gắng giữ mình, nhưng sao em lại như thế này. Em đã dằn vặt vô cùng. Em đã rất buồn trong những ngày qua. Anh thì nói rằng khi hai đứa yêu nhau đến một thời điểm nào đó cũng sẽ làm như vậy. Anh xin lỗi em vì làm chuyện đó với em hơi sớm. Anh cũng bảo hai đứa chỉ quan hệ bên ngoài và chưa hề đi quá giới hạn. Anh cũng nói sẽ không động vào người em nữa cho đến khi hai đứa cưới nhau.


Thật sự trong lòng em giờ đây rất hoang mang và rối bời. Em không còn tự tin với bản thân mình nữa. Khi đã có chuyện đấy xảy ra bên ngoài rồi, em liệu còn được bạn trai yêu thương thật lòng nữa hay không? Có phải em là cô gái quá dễ dãi không?