Không đàn ông, một mình bạn gái có trở thành đàn bà?

PV,  

Nếu không có đàn ông, họ có thể một mình trở thành đàn bà được chăng? Tại sao, tại anh, tại ả, tại cả đôi bên mà chỉ có họ bị người đời chỉ trích? Nếu bạn không thể là thánh, đừng kết tội những kẻ như họ.

Trong cuộc đời có mấy ai chưa từng làm sai điều gì? Trong cuộc đời có mấy ai mà chưa từng hối tiếc? Tôi không phải là một người hoàn hảo và thậm chí nhiều bạn khi đọc xong những dòng này sẽ chỉ trích tôi rằng: bạn là một kẻ mang nhiều nguỵ biện. Không, tôi không ngụy biện cho bản thân tôi cũng như ai đó chỉ đơn giản rằng bạn đọc nhiều, bạn nghe nhiều và bạn muốn được nói lên suy nghĩ của mình.

Bạn nói với tôi rằng những người đàn bà chẳng còn trinh tiết bạn khinh thường họ? Vâng họ thật dễ dãi, họ thật ngốc nghếch khi tin những lời đường mật... Họ đang tuổi thanh xuân vậy mà họ đã biến mình thành đàn bà. Nhưng bạn có nghĩ họ cũng đang ngày ngày từ dằn vặt bản thân họ? Họ lo sợ khi nghĩ về tương lai. Người họ yêu càng ngày càng chán ghét họ. Họ không còn giá trị nữa và họ đang chờ đợi sự ruồng bỏ đang tới, họ cũng lo sợ cho tương lai của mình, ai cũng sai và phải trả giá nhưng họ phải trả giá quá cao. 


Họ trở thành đàn bà nhưng liệu không có đàn ông họ có thể một mình trở thành đàn bà được chăng? Tại sao, tại anh, tại ả, tại cả đôi bên mà chỉ có họ bị người đời chỉ trích? Tôi chỉ xin bạn đừng quá khắt khe với họ. Đừng coi họ như những kẻ bỏ đi của xã hội, nếu bạn không thể chia sẻ xin đừng buông những lời cay nghiệt. Những khi họ phải nén những giọt nước mắt vào trong bạn không cho họ một lời an ủi thì hãy đừng quan tâm bằng sự lạnh lùng.

Có những người đàn bà ngủ với rất nhiều người đàn ông. Bạn dè bỉu họ nhưng bạn có bỏ lỡ không khi họ mời bạn lên giường với họ. Nếu bạn không thể là thánh, đừng kết tội những kẻ như họ. Tôi cũng không ủng hộ họ, bởi họ như vậy họ tự khiến bản thân họ để các bạn coi thường hơn.

Có những người họ chỉ có một người đàn ông. Người đàn ông đó của họ đã ra đi, có gia đình, có người vợ, có con cái được họ che chở. Còn họ mất đi tuổi trẻ, mất đi tương lai. Họ đã mất đi rất nhiều rồi vậy sao bạn không thể cho họ một chút ấm áp nhỏ nhoi được cảm thông. Có một số người chọn cách làm mẹ đơn thân. Người họ yêu thương nhất đã bỏ họ lại và chẳng ai chấp nhận một người như họ. Họ chỉ còn cách một mình nuôi con. Vậy mà các bạn không thể cho họ chút thanh thản sao?

Mỗi cuộc đời là một câu chuyện. Có câu chuyện hay và có câu chuyện dở. Hãy đọc để cảm nhận, hãy lắng nghe để cảm thông với những dằn vặt từ bản thân họ. Khi họ đau khổ bạn không thể chia sẻ. Vậy bạn đừng coi thường họ. Khi bạn gặp họ trên đường hãy đi qua họ nhưng đừng nhìn họ bằng con mắt khinh thường bạn nhé!