Mẹ xin con, đừng mè nheo nữa!
Cứ nghe thấy tiếng khóc ré lên ở đầu khu là cuối khu đã biết ngay là tiếng đứa nào. Là cái Linh tồ chứ ai! Nó mà khóc thì dai dẳng lắm, chẳng biết đến bao giờ mới hết

Mỗi lần Linh tồ khóc là cả khu đều biết.
Nhiều lúc chị Lan tức con, đánh vào mông mấy phát rồi nhốt ngoài cửa không cho vào nhà nhưng Linh tồ vẫn cứ đứng ngoài cửa khóc, nước mắt nước mũi giàn giụa xuống mặt trông đến bẩn, thỉnh thoảng nó tức tối lại giậm chân bình bịch, đập đầu vào cửa. Nhiều lần như vậy, chị Lan cứ sốt hết cả ruột, vừa xót con, vừa giận con. Mới đầu hàng xóm láng giềng còn tưởng chuyện gì đổ xô ra xem, sau dần cũng quen với tiếng khóc của nó và chỉ nói thầm trong nhà với nhau “cái Linh tồ lại khóc đấy!”
Nhưng cái gì cũng có nguyên nhân của nó, Linh tồ rất hay sợ, nó sợ những thứ thật vớ vẩn như sợ côn trùng này, sợ bóng tối này, và nhất là sợ mẹ bỏ nó đi làm mãi chiều tối mới về. Lúc nào có cũng có vẻ như là thất vọng và không vừa ý về mọi thứ, nó không chịu chơi với các bạn trong khu như bọn trẻ khác, nếu có bị ngã hoặc bị ai trêu là nó lại khóc và đòi về mách bà, mách mẹ. Bà và mẹ chiều nó lắm, nó thích cái gì đều phải làm theo ý nó ngay, không nó mà khóc thì còn lâu mới dỗ được. Mỗi khi mẹ nó đi làm, nếu nó ngủ dậy rồi thì phải lừa lúc nó không để ý mới dắt xe ra ngoài đi được, nhưng mẹ nó cũng không dám nổ máy ngay mà phải dắt tít ra ngoài ngõ.

Trẻ chơi một mình thường hay buồn chán dẫn đến hay khóc.
Cái bệnh khóc dai này của Linh tồ khiến cho mẹ đau đầu và nhiều khi ngượng với cả hàng xóm và đã đến lúc chị phải cương quyết hơn với nó. Nhiều lần “phớt lờ” Linh tồ đi để mặc Linh tồ một mình rồi quên đi nhưng đều không có kết quả, chị lại chiều theo ý thích của con bé và lại đâu vào đấy. Chị đã thay đổi chiến thuật nói “không” với Linh tồ. Mỗi lần Linh tồ đòi hỏi gì, nếu thấy không hợp lý, chị đều giải thích “cái đó con không được chơi”, “đây là để dành cho người lớn, con chơi sẽ bị đau tay đấy”, “nếu con nghịch ngợm quá, cuối tuần mẹ sẽ không cho đi chơi công viên”. Mới đầu, Linh tồ cũng không chịu nghe, nhưng càng ngày mẹ càng dứt khoát và nghiêm khắc hơn nên Linh đã biết sợ và dần dần đi vào nề nếp.
Chị Lan cũng chịu khó dạy dỗ và chăm dạy nó hơn. Chị không đi làm về muộn như trước, chị cố gắng về sớm để Linh tồ đỡ cảm thấy nhớ mẹ. Chị cũng bỏ dần thói quen hay cáu bẳn với Linh, chị dành thời gian kể chuyện vui cho Linh nghe, dắt Linh sang nhà các bạn trong khu chơi để Linh dần học cách giao lưu, giao tiếp. Chị Lan cũng mua thêm nhiều đồ chơi, sách vở và ít băng đĩa ca nhạc cho Linh tồ, rồi rủ các bạn cùng khu vào chơi với Linh để Linh không còn vòi mẹ nữa.

Trẻ cần có bạn bè đề giao lưu, giao tiếp.
Có các bạn chơi cùng Linh vui lắm, ít khi quấy mẹ, mẹ Linh đi làm thì Linh ở nhà chơi với các bạn, Linh đã dần học hỏi được cái nào nên chơi và cái nào không nên chơi, chơi cái gì tốt. Các bạn trong khu không ghét Linh vì tội khóc nhè nữa, và từ khi có bạn chơi Linh cũng chẳng thấy sợ gì nữa. Mọi người trong khu bây giờ chỉ nói với nhau “cái Linh tồ bây giờ ngoan thật!”
Theo Eva
NỔI BẬT TRANG CHỦ
-
Huawei làm smartphone gập "nằm ngang" đầu tiên thế giới: Màn hình dùng tỷ lệ của giấy A4, vừa kịp trước khi Apple và Samsung ra mắt ý tưởng tương tự
Mẫu gập ngang đầu tiên trên thế giới dùng tỷ lệ giấy A4, mở ra là màn hình 7,7 inch tỷ lệ 1,41:1, đi kèm bút cảm ứng và bộ tính năng AI chưa xuất hiện ở bất kỳ máy Huawei nào trước đó.
-
Bí mật đằng sau giá 16,49 triệu của MacBook Neo: lợi thế mà ASUS, Dell, HP không thể sao chép