Mong manh...

Hoài Phương,  

Anh muốn ôm lấy đôi vai đang run rẩy đó. Anh xót xa nhìn đôi môi chị phát ra từng tiếng khó nhọc: “ Anh... đừng bỏ rơi em, tội nghiệp...!”.

Giọng buồn và sâu lắng, anh nhẹ nhàng hát ru đứa con gái bé nhỏ chìm vào giấc ngủ. Bế con trên tay, anh thấy lòng bình yên đến lạ. Cánh cửa phòng nặng nề mở ra, chị ngồi thụp xuống ghế, đôi mắt ngấn nước nhìn anh mệt mỏi. Những giọt nước mắt cứ trào ra mãi không thôi.

Anh đến bên chị âu yếm, dỗ dành như một đứa trẻ: “Ngoan nào em, con nó cười cho đấy...”. Ôm trọn thân hình gầy guộc của chị trong tay, anh xót xa cho người phụ nữ anh yêu đang phải oằn mình với nỗi đau bệnh tật. Anh ước đó chỉ là vết thương bên ngoài da thịt, chỉ là vết trầy xước của một tai nạn nhỏ, thì anh đã có thể chờ nó lên da non, liền sẹo. Anh có thể chăm bẵm, vỗ về, yêu thương nó như một dấu hiệu riêng của vợ anh. Nhưng những lúc nhìn chị oằn mình trong cơn đau, anh biết tất cả thật mong manh. Chưa bao giờ anh hiểu hết ý nghĩa từ “ hy vọng” như lúc ấy.
 

Anh cũng biết chị ghét màu trắng từ ngày đó, cái ngày chị liêu xiêu bước ra từ bệnh viện vì nhận cú sốc lớn: “Em bị ung thư vú giai đoạn 3...”, chị nói trong tiếng nấc nghẹn ngào. Không thể tin cách đó chưa lâu, anh vừa cảm thấy ngưỡng mộ đôi vợ chồng già rạng rỡ với nụ cười trên môi. Chiếc xe lăn dịch chuyển một cách chậm rãi như cố níu giữ chút thời gian còn lại của ông lão tật nguyền, và anh nhớ như in khuôn mặt bà nhìn ông âu yếm, cố gắng khắc họa từng đường nét người chồng vào tim. Khoảnh khắc đó, anh đã ước thời gian ngưng lại, và con người ta sẽ chẳng bao giờ biết đến sự chia li. Nhưng anh đâu chuẩn bị tinh thần để đón nhận cú sốc quá lớn ấy. Anh biết mình ích kỉ nhưng nhìn chị gào thét trong cơn tuyệt vọng, anh lại ước thời gian đừng bao giờ dừng ở đây, nó cứ lạnh lùng lướt qua nhanh, để người vợ anh yêu thương không phải nếm trải nỗi sợ hãi tột cùng ấy.

Chị đã từng thích hoa cúc trắng, anh biết chứ. Nhưng màu sắc đó giờ trở thành nỗi ám ảnh của chị. Nó khiến chị nhớ đến chiếc áo của bác sĩ, y tá,của những căn phòng ngột ngạt mùi thuốc sát trùng, mùi hóa chất... nó khiến chị liên tưởng đến màu trắng gì đó xa xôi hơn thế, sợ hãi hơn thế, nó khiến chị đau. Chị trở nên cục tính hẳn, chị hay giận dữ vô cớ rồi trút giận lên anh. Nhưng anh chỉ cười, nụ cười luôn dành cho riêng chị. Nó không rạng rỡ mà thật nhẹ nhàng, âu yếm. Nó là cách anh cùng chị chịu đựng nỗi đau, để chị biết vẫn có một điểm tựa bình yên.

Anh muốn ôm lấy đôi vai đang run rẩy đó. Anh xót xa nhìn đôi môi chị phát ra từng tiếng khó nhọc: “Anh... đừng bỏ rơi em, tội nghiệp...!”. Những cảm xúc vỡ ào trong tiếng nức nở. Chưa bao giờ anh nghĩ sẽ buông tay người phụ nữ anh yêu, anh biết tất cả những thay đổi của chị chỉ vì sự sợ hãi. Anh biết những cơn đau bệnh tật chị phải gánh chịu, không thấm vào đâu với nỗi đau sợ mất gia đình, mất anh, sợ một ngày nào đó, bàn tay anh không còn đủ kiên trì chăm bẵm cho một người vợ không biết đến từ “tương lai”. Anh cũng biết chị tuyệt vọng bao nhiêu khi từng nói với anh chuyện li hôn, có lẽ chị đã đánh cược hạnh phúc còn sót lại của mình cho anh. Tất cả điều đó, chưa bao giờ anh trả lời chị, mà thật nhẹ nhàng anh ôm chị vào lòng, hôn lên tóc chị. Sự ấm áp, chở che của anh, đó là cách anh đáp lại chị, những câu trả lời chất chứa hy vọng cho người anh yêu.
 

Anh không quan tâm khi người ta nói anh giỏi giang hay vĩ đại. Anh làm thế đâu phải để được khen, được tôn vinh. Anh chỉ biết anh hạnh phúc vì vẫn được ở bên người mình yêu, vẫn thấy chị sống và cười với anh. Và mỗi buổi sáng thức dậy, nhìn khuôn mặt người anh từng nắm chặt tay trong ngày cưới, anh nghĩ mình luôn còn hy vọng. Họ nói anh đang cố xây dựng một câu chuyện cổ tích, nhưng anh chỉ là con người bình thường và có một trái tim  hành động theo bản năng. Anh cứ nuôi dưỡng niềm hy vọng dù nó rất đỗi mong manh, đâu ai cấm làm điều đó. Đâu ai cấm anh kiếm tìm những mảnh vụn nhỏ bé của hạnh phúc khi đang chống chọi với một cơn giông tố.

Không biết từ bao giờ, anh có thói quen lên mạng vào buổi tối, khi hai người phụ nữ bé nhỏ của cuộc đời anh bình yên với những giấc mơ đẹp. Anh lên mạng tìm kiếm mọi thông tin về bệnh của chị, chỉ cần những câu nói có thêm chữ “ vẫn có khả năng chữa khỏi”, cũng đủ làm anh cười một cách nhẹ nhõm. Những lúc ấy, một cách vô thức, anh quay lại nhìn chị, anh muốn chạy ngay tới nắm lấy bàn tay nhỏ nhắn và thì thầm vào tai chị: “Nắm chặt tay anh... em nhé”.

NỔI BẬT TRANG CHỦ