Một ngày của những đứa trẻ hiếu động ở "xóm không đất”
"Xóm không đất" nằm dọc bờ đê sông Hồng, cách trung tâm Thủ đô không xa. Những đứa trẻ ở đây từ lúc sinh ra đã quen với cuộc sống chòng chành trên những nhà thuyền neo giữa sông.
"Xóm không đất" dọc bờ đê sông Hồng.
Một gia đình nhỏ trên ngôi nhà thuyền mong manh.
Bước chân tới bãi giữa sông Hồng vào một ngày cuối tháng 3, chúng tôi bất ngờ trước sự tinh nghịch của lũ trẻ nơi đây. Không như những gì chúng tôi tưởng tượng ban đầu, bọn trẻ không hề nhút nhát hay lo sợ khi thấy người lạ. Có lẽ chính cuộc sống còn nhiều lam lũ đã rèn luyện cho chúng sự cứng rắn, mạnh bạo và tính tự lập rất sớm. Nếu như những đứa trẻ thành phố được bố mẹ cưng chiều, lo lắng cho từng miếng ăn, giấc ngủ thì trẻ con ở đây, mới lên 3-4 tuổi đã phải tự lo cho bản thân mình. Bố mẹ còn phải nai lưng đi kiếm tiền, vì thế những việc như vệ sinh cá nhân, tắm rửa các em phải tự lo.
Bữa cơm của các em thật đạm bạc.
Phút nghịch ngợm vui vẻ của những cậu bé hiếu động.
Bà nói: “Cũng muốn cho chúng lên bờ đi học lắm chứ, nhưng làm gì có tiền. Mà có tiền nộp học thì xin đi học cũng khó lắm vì cả nhà có ai có hộ khẩu đâu. Ngày xưa những đứa nhà tôi cũng chỉ học được ở những lớp tình thương. Con bé út nhà tôi sinh năm 1998, sáng dạ học giỏi lắm mà cũng chỉ cho học hết lớp 5”.
Mọi chi tiêu sinh hoạt của bà đều trông đợi vào cậu con trai làm khuân vác và 2 cô con gái bán hàng thuê ở chợ Đồng Xuân. Cả ngày chỉ có bà và 3 đứa cháu nhỏ ở nhà, đứa cháu gái lên 3, đứa lớn lên 5. Nhìn những đứa bé bụ bẫm mắt trong vắt tròn xoe, ít ai có thể hình dung chúng được sinh ra và lớn lên trong điều kiện hết sức thiếu thốn và ô nhiễm như vậy.
Gia đình bà Mai.
Bà Mai đang vá lại chiếc màn cũ rách cho lũ trẻ ngủ được yên giấc.
Quần áo của bọn trẻ hầu như đều là đồ cũ được tặng lại. Cái nào vừa thì để dùng còn đâu lại chia cho trẻ con trong xóm.
Vì điều kiện sống còn nhiều thiếu thốn nên lũ trẻ ở đây không có sự lựa chọn vui chơi giải trí. Chúng không biết đến rạp chiếu phim, những quán ăn ngon, hay những trò chơi trong công viên. Thậm chí được xem hoạt hình trên vô tuyến thỏa thích cũng là xa xỉ. Vì nhà cũng đâu có điện, nguồn điện duy nhất có được là từ chiếc bình ắc quy, mà điện chỉ được ưu tiên cho bóng đèn chiếu sáng hoặc chiếc quạt tự chế đến ngày oi bức mới được đấu điện.
Những em bé đã quá quen thuộc với cuộc sống trên sông...
... Và hoàn toàn có thể làm được việc nhà từ khi còn rất nhỏ.
Cả xóm chỉ có duy nhất một chiếc Ti vi màu chạy ắc quy này còn dùng được.
Bà Mai tranh thủ phút rảnh rỗi đưa cháu lên bờ chơi.
Những cây cầu nhỏ ọp ẹp không làm các bé gái này sợ hãi.
Góc học tập nho nhỏ trong "ngôi nhà" trên sông.
Bà Mai chuẩn bị bữa cơm cho gia đình.
Ước mơ cháy bỏng của những cư dân "xóm không đất" là được lên bờ định cư, và lũ trẻ được đến trường.
NỔI BẬT TRANG CHỦ
-
Huawei hé lộ Pura X Max, điện thoại gập ngang trông như iPad mini
Màn hình trong của Pura X Max đạt gần 7,7 inch với tỷ lệ 16:10, thiết kế để dùng như máy tính bảng nhỏ hơn là điện thoại thông thường, ra mắt chính thức ngày 20/4.
-
Bắt đầu hiểu được cách điều khiển electron theo ý muốn, bí ẩn 100 năm trong mỗi con chip của Intel, AMD, NVIDIA dần được hé lộ