Nghe vợ chồng nghệ sĩ Lê Khanh kể chuyện tình yêu
Cuộc trò chuyện với NSND Lê Khanh nhân dịp năm mới sắp sang, và trong dịp hiếm hoi này, chồng chị - đạo diễn Phạm Việt Thanh - đã chịu “bật mí” về vợ.
- Thật 100%. Cho đến hôm nay, Khanh vẫn thích đọc thư viết tay. Không phải khoe, nhưng tôi viết chữ đẹp. Mà thư viết tay cũng có cái... rung rinh của nó. Chấm phẩy, chấm lửng, chấm hỏi... à ơi được nhiều. Đầu tiên là những tờ giấy hẹn hò dán ở cửa nhà cô ấy. “Em đi ăn sáng chưa?” hay “Em đi cafe với anh nhé!”. Bức thư tình 35 trang viết lúc tôi ở TP.HCM còn Khanh ở Hà Nội, khi ấy chúng tôi yêu nhau hơn 1 năm rồi.


- Còn khi gia đình ấy có “sóng gió”, anh có đứng ngoài cuộc?
- “Sóng gió” tôi hiểu ở đây là khi bố mẹ bị ốm đau, tôi đưa các cụ đi khám bệnh; hay khi các cụ muốn ăn cháo tôi mua cháo, hoặc nấu cháo cho các cụ... Còn những “sóng gió” khác, đó là điều bạn không bao giờ nên đụng tới...
- Tôi nghe kể lại, ngày xưa, anh Phạm Việt Thanh “tán” chị bằng thư viết tay, có bức thư dài tới 35 trang?
- Thư viết tay có linh hồn lắm. Đến giờ, thời đại của internet, thế mà tôi vẫn thích đọc thư viết tay. Ngày đó, đi đóng phim, quay xong về tôi đọc. Sáng đọc thư, tối đọc thư. Người trong đoàn hỏi đọc gì, tôi bảo đọc kịch bản. Mọi người tưởng thật. Nhưng hóa ra, mình đọc thư tình.
- Chồng chị còn bảo, ngày xưa Khanh “tán” tôi đấy chứ?

- Trong cuộc trò chuyện với phóng viên, chồng chị - đạo diễn Phạm Việt Thanh, có kể rằng, chị hay đau đáu những chuyện kiểu như vì sao đường có ổ gà, trong khi anh thì nghĩ việc đường có ổ gà là đương nhiên. Chị có đau đáu vì sự ảm đạm kéo dài suốt thời gian qua của sân khấu phía Bắc?
- Với tôi, sự ảm đạm đó là đương nhiên. Như một quy luật tự nhiên, khi nó xuống hết mức có thể thì chắc chắn sẽ có sức sống mới trỗi dậy.
- Chồng chị - nghệ sĩ nhiếp ảnh Phạm Việt Thanh có đánh giá gì về bộ ảnh này?
- Chúng tôi không đối thoại về vấn đề đó nên tôi không rõ.

- Bạn nhắc tôi mới nhớ tới “năm tuổi” đấy. Tính tôi vậy, chẳng để ý gì ngoài những điều mình đang chú tâm... Người ta nói khéo cũng đúng, mà vụng cũng không sai.
Tiếc là sức của tôi không làm được gì để thay đổi đời sống sân khấu. Vụng là ở chỗ đó. Đau lắm. Trách mình sức mọn tài hèn... Thế là tạt sang một lĩnh vực hợp với sức mình hơn, phù hợp hơn: giảng dạy. Bạn có xem đó là một sự uyển chuyển không? (Cười).
|
Mệt nhưng vẫn đầy cảm xúc “Mẹ tôi không thích Tết và tôi biết nhiều người không thích Tết vì phải mệt nhoài, phải bận rộn... Thật tiếc... Với tôi, Tết rất đặc biệt. Đó là nét riêng rất truyền thống, rất Việt. Ngày Tất niên cũng thật đặc biệt khi những bà nội trợ đã mệt nhoài với việc sắm sanh, mệt nhoài vì mâm cỗ Tất niên cúng ông bà, lại lao vào chuẩn bị cúng Giao thừa... Mệt nhưng vẫn đầy cảm xúc. Còn khoảnh khắc Giao thừa - khoảnh khắc chia tay năm cũ, đón chào năm mới là lúc cảm xúc con người giao hòa trời đất, thăng hoa nhất. Thời khắc đó, người ta quên hết những âu lo, dằn vặt của năm cũ để kỳ vọng vào những điều mới mẻ. Rồi ngày mùng 1 nữa chứ. Một sáng ngủ trễ nải, để khi thức dậy thì cảm thấy sự phấn chấn của một năm mới. Rồi xúng xính quần áo mới đi chúc Tết người thân, họ hàng và được nói với nhau những lời tốt đẹp... Tôi không hiểu sao nhiều người lại không thích Tết nhỉ”? (Tâm sự của Lê Khanh). |
NỔI BẬT TRANG CHỦ
-
Claude Opus 4.7 ra mắt: Thị giác tăng gấp 3, tự kiểm tra code trước khi báo cáo - nhưng cảnh báo dành cho lập trình viên dùng 4.6
Trong khi là một bản nâng cấp nghiêm túc so với các thế hệ trước, Opus 4.7 lại mang tới một cảnh báo quan trọng dành cho người dùng là lập trình viên vốn đang quen dùng các phiên bản cũ của AI này.
-
Cựu sinh viên Bách Khoa làm lại Yahoo Chat trong 2 tuần, nhưng có một thứ không thể "hồi sinh"!