Những chuyện kể về người vô gia cư ở ga Hà Nội
Những ngày rét buốt này, có lẽ không ở đâu buồn như ga Hà Nội. Cái lạnh thấu xương khiến nhiều người vô gia cư không còn lựa chọn nào khác là phải lấy nơi này làm chốn ngả lưng.
23 giờ đêm, chuyến tàu nhanh cuối cùng trong ngày dừng xịch lại trong ga Hà Nội. Kẻ đón, người đưa, hành khách và cả nhân viên của chuyến tàu muộn, tất cả như luống cuống, co ro trong cái rét buốt đến tê lòng của đêm đông. Họ rảo chân bước khỏi sân ga để trở về tổ ấm.
Đó cũng là lúc mà nhiều người vô gia cư mới lục tục dọn dẹp, chuẩn bị cho mình một chỗ nằm ngay cửa ga. Ga Hà Nội, với nhiều người, là chốn qua đường, là nơi làm việc, còn với những người vô gia cư này, là một chỗ ngả lưng. Gió vẫn rít từng cơn. Những dáng người không nhà cửa xo xụi nép vào vỉa hè.
Để cơ động (những khi chạy công an), họ không sắm bếp mà chỉ có cái xô, vài ba cái ấm để hãm chè, bình ủ và ít cốc thủy tinh, nước sôi thì mua của các hàng ăn gần đó, “ghế” cho khách là những cục bê tông, gạch lát vỉa hè còn thừa. Bán nước chè từ sáng đến tối mịt, tới khuya, họ tống tất cả “đồ nghề” vào một chiếc làn cói, trải tấm bạt vuông ở vỉa hè ga Hà Nội mà nằm.
Tấm chăn chiên mỏng manh là tài sản lớn nhất của họ
Chán cuộc sống không con cái, không ruộng đất ở quê, họ trở thành những kẻ không nhà nơi phố thị
Hai ông cháu cô gái ăn xin ngủ vùi trong một góc ga Hà Nội
Tất cả "tài sản", cô để trên "đầu giường"
Sớm mai, khi nhà ga chuẩn bị đón chuyến tàu đầu tiên, hai ông cháu sẽ lại đi ăn xin
Người ngủ cạnh xe cho chắc ăn
Để chống rét, ai nấy cũng quấn chăn tròn như... sâu kèn
Mong manh những phận không nhà
Một bà cụ khoe đã kiếm sống ở ga ngót ba chục năm “bật mí”: “Ở đây toàn hội không nhà cửa, nhưng có phân chia “đẳng cấp” đàng hoàng. Khu bên này (góc ngã tư Lê Duẩn – Trần Hưng Đạo) toàn những người đã buôn bán ở ga từ lâu rồi, không còn chỗ trống nào nữa. Sáng bán hàng, tối ngủ luôn để “xí” chỗ. Người mới đến thì sang cổng ga bên kia. Nhưng đợt này bên đó cũng khó kiếm, vì ban ngày người ta đỗ xe kín hết cả, ban đêm thì ít khách.”
Bà cụ này đã phải dành dụm vài tháng mới mua được một chiếc giường xếp
Những chiếc xe đạp vừa thể hiện "đẳng cấp", vừa khẳng định "lãnh thổ" buôn bán của chủ nhân
Nhà ở xa, anh Tuân nhập luôn với hội vô gia cư ở quanh ga Hà Nội
Không có nghề nghiệp gì cụ thể, anh Tuân chạy xe ôm đã 3, 4 năm nay
Trời về khuya càng lúc càng rét căm căm. Lẫn trong những tiếng thở đều đặn sau một ngày dài lao động là những ước mơ, lo lắng rất đỗi đời thường của những người lấy ga Hà Nội làm nhà. Tím tái trong lớp quần áo phong phanh và tấm chăn mỏng tang, hai ông bà Thái Bình vẫn đùa, họ không sợ rét. Rét lại càng hay, càng tình cảm vì họ sẽ… ôm nhau thật chặt mà không sợ bị trêu “già rồi còn dơ”.
Cũng bị ám ảnh bởi cái chết là bà cụ hơn 70 tuổi ở khu đối diện ga Hà Nội. Rơm rớm nước mắt, bà bảo: “Chẳng ai thích thú gì cảnh đầu đường xó chợ này, nhưng nghèo thì phải liều. Trụ được ở đây toàn hội “có máu mặt” thôi! Nhưng lắm lúc nghĩ mà tủi. Cả đời bon chen kiếm ăn, chẳng biết lúc chết ai lo cho mình…”
Hơn 70 tuổi, bà cụ này vẫn chật vật mưu sinh. Bà chỉ sợ khi "nằm xuống", mình sẽ thành ma vỉa hè
NỔI BẬT TRANG CHỦ
-
Người dùng Claude Pro tá hỏa vì mất tính năng Claude Code, "sếp" của Claude trấn an: tin ai không tin, lại đi tin ảnh chụp màn hình trên mạng
Trên các nền tảng mạng xã hội và forum, người dùng Claude đang tá hỏa vì một bản cập nhật mới.
-
Apple khai tử MacBook Air 8GB, giờ lại bảo MacBook Neo 8GB là "đủ dùng": Lý do đằng sau quyết định này là gì?