Nỗi lòng người mẹ bán nhà chữa bệnh cho con
Để chữa bệnh cho con chị đã quyết định bán nhà rồi bán cả mảnh đất cắm dùi và sẵn sàng bán cả mảnh đất rừng của mình.

Để chữa bệnh cho con chị đã quyết định bán nhà rồi bán cả mảnh đất cắm dùi và sẵn sàng bán cả mảnh đất rừng của mình. Thế nhưng thông báo của bác sỹ khiến chị rụng rời: bệnh của con gái chị phải kiên trì chữa trị trong một thời gian rất dài.
Chị Vi Thị Bé (bản Khun, xã Châu Hội, huyện Quỳ Châu, tỉnh Nghệ An) kể chuyện bằng cái giọng đều đều của người quen khổ cực. Số phận chị hẩm hiu, chồng bị vôi cột sống nên không thể làm được gì, một mình chị phải gánh vác mọi việc trong nhà. Năm 2000, cháu Lương Thị Sim ra đời. Cái khổ, cái khó lại càng bám riết gia đình nhỏ này khi Sim nay ốm mai đau suốt.
Năm 2006, cháu Sim hay kêu đau bụng, đau lưng, mắt bắt đầu sưng húp lên, bụng trướng. Không có điều kiện đưa con đến bệnh viện khám, chị Bé chạy tìm nhà thầy lang cắt thuốc nam cho Sim uống. Sau 7 tháng, bệnh tình của Sim đã đỡ. Khỏi bệnh, Sim lại tiếp tục đi học. Chưa kịp mừng thì năm 2007 bệnh tình của cháu tái phát với những biểu hiện nặng hơn lần đầu. Gom góp tiền bạc đưa con xuống Bệnh viện Nhi Nghệ An kiểm tra, chị chết lặng khi các bác sỹ thông báo: Cháu bị viêm cầu thận tái phát, phải kiên trì chữa trị trong thời gian rất dài.

Hết nhà, hết đất, vợ chồng con cái dắt díu nhau ra bờ suối dựng cái lán để ở. Lo thuốc thang cho con, cho chồng rồi ăn uống chi tiêu trong nhà nữa, chị phải nai lưng đi làm. Hết hái măng về phơi khô lại vào rừng chặt lùng bán cho các cơ sở sản xuất hương. Thân đàn bà yếu ớt nhưng chị phải gồng người lên mà vác cả bó lùng to từ trong rừng ra nhưng mỗi ngày cật lực cũng chỉ được 70-80 nghìn đồng.
“Các bác sỹ nói là bệnh tình của Sim phải kiên trì chữa trị trong một thời gian dài. Hai vợ chồng tôi chỉ được mỗi mình cháu, nếu cháu có mệnh hệ gì thì… Sắp tới chỉ còn mảnh đất rừng cuối cùng chắc cũng phải bán nốt mà lo cho cháu thôi”, chị Bé ngậm ngùi.
Chợt bé Sim tỉnh giấc, thấy cuốn sổ của tôi bé rụt rè mượn rồi hí hoáy viết. Chị Bé nước mắt ngắn dài: "Bệnh tật nên cháu phải nghỉ học suốt. Xuống đây chữa bệnh nhưng cháu chỉ hỏi khi mô được về nhà đi học. Nghe con hỏi tôi chỉ biết khóc”.
Sim đưa trả cho tôi cuốn sổ, dòng chữ tên bố, tên mẹ được Sim viết nắn nót tròn trịa rất đẹp. “Cháu nhớ trường, nhớ lớp, nhớ cô giáo và các bạn nữa. Cháu chỉ mong nhanh khỏi bệnh để được đi học thôi”.

|
Mọi đóng góp hảo tâm xin gửi về: Chị Vi Thị Bé, bản Khủn, xã Châu Hội, huyện Quỳ Châu, Nghệ An |
NỔI BẬT TRANG CHỦ
-
Có một cách xanh hơn cả dây chuyền tái chế tỷ USD của Apple, và Việt Nam đang âm thầm làm điều đó
Báo cáo môi trường 2026 của Apple đầy những con số ấn tượng, nhưng một chỉ số quan trọng hơn lại không có trong đó: tổng thời gian sử dụng thực tế của mỗi chiếc máy sau khi rời tay Apple.
-
Claude Opus 4.7 ra mắt: Thị giác tăng gấp 3, tự kiểm tra code trước khi báo cáo - nhưng cảnh báo dành cho lập trình viên dùng 4.6