Phan Ý Yên, nàng công chúa từng bị "vứt ra đường": Phụ nữ có quyền ích kỷ!
Từng sống trong nhung lụa, được cưng chiều như một tiểu thư chính hiệu, vậy mà, năm 18 tuổi, Phan Ý Yên đã bị "vứt ra đường" - đúng theo cách nói của chị.
Nhà văn Phan Ý Yên vừa bước sang tuổi 30, nhưng với chị, tuổi 30 chỉ như một ngày bình thường
Sau khi bị "vứt ra đường", tôi học được cách sống một mình
Phan Ý Yên là một phụ nữ có đời tư khá bí ẩn, có lẽ vì chị ít kể về bản thân mình. Nhưng ngắm nhìn gương mặt dễ thương, cách nói năng nhẹ nhàng của chị, dễ đoán, chị là một cô gái "sướng từ trong trứng", một tiểu thư được nuôi nấng cẩn thận, chăm chút chỉn chu. Phan Ý Yên bảo, điều đó không sai, nhưng chỉ đúng với 18 năm đầu đời của chị.
Chị tiết lộ, hồi nhỏ, chị được mẹ cưng chiều như công chúa. Chị được mẹ đầu tư học tiếng Anh từ lớp 3, nhà lúc nào cũng đầy sách để đọc, 1 tuần đi học 6 ngày là mặc 6 bộ áo dài khác nhau, có người giặt là thẳng thớm sẵn chỉ việc mặc, cơm có người nấu sẵn... Có cảm giác, chị chỉ có hai việc chính là học và vui chơi. Thế rồi, năm 18 tuổi, chị bị mẹ "vứt ra đường" - theo cách nói hóm hỉnh của Phan Ý Yên.
Từ một tiểu thư sống trong nhung lụa, 18 tuổi, Phan Ý Yên bắt đầu học cách sống tự lập.
Cả mẹ và Phan Ý Yên đều hiểu, chị sẽ chọn đường du học. Vậy là, 18 tuổi, Phan Ý Yên tách khỏi cuộc sống nhung lụa để chu du sang Pháp học ngành luật, bắt đầu một hành trình mà sau này nhìn lại, chị bảo: "Thực ra không có định hướng, chỉ là sự lựa chọn rất cảm tính. Tôi chọn học luật vì tất cả bạn mình đều học kinh tế, mình không thích giống người khác thôi, chứ cũng chẳng có thông tin, tìm hiểu gì trước. Sau khi sang đó, mình mới thấy không hợp, thấy con đường quá dài, quá vất vả mà mình lại không đủ đam mê với nó". Nhưng thời điểm đó, chị chỉ thấy hơi giận mẹ.
"Tiểu thư" của mẹ đã phải làm việc vất vả ở Pháp để tự chi trả sinh hoạt phí và tiền học.
Sau một lần bị mẹ "phũ", chị không hỏi tiền mẹ nữa, và mẹ cũng không chu cấp thêm tiền.
"Thời gian dài ở Pháp khiến tôi quen và rất thích ở một mình. Tôi thậm chí còn không hiểu nổi mọi người sao thích tụ tập, gặp gỡ đến thế. Cá nhân tôi không ở một mình là không chịu nổi. Tôi nghĩ, ai cũng cần có thời gian ở một mình, đặc biệt là phụ nữ. Phụ nữ phải chịu được cảm giác ở một mình, phải tách khỏi ý nghĩ cần có ai đó để bấu víu, phải có ai đó để dựa vào, tự làm những việc nho nhỏ để nuôi dưỡng cảm xúc của mình thì mới mạnh mẽ được. Khi ở một mình, người ta làm được rất nhiều việc, học hỏi được nhiều thứ.
Nhà văn Phan Ý Yên cho rằng, điều đáng sợ nhất trong cuộc sống của nhiều phụ nữ là họ không vui với cuộc sống của mình, thấy nó quẩn quanh, nhàm chán, nó lặp lại như vòng xoáy mà không thoát ra được. Không cho rằng điều đó là "bản chất" của cuộc sống, chị nghĩ rằng, đó là sự lựa chọn và tự thỏa hiệp của phụ nữ với cuộc sống. Hoặc là, họ phải chịu, phải chấp nhận cuộc sống quẩn quanh đó, vì đó là lựa chọn của họ, hoặc họ phải nghĩ ra cách và dám hành động để thay đổi, chứ ngồi than vãn thì chẳng bao giờ giải quyết được vấn đề.
Mọi người sợ chữ ích kỷ, những tôi cho rằng, phụ nữ nên có quyền ích kỷ, có quyền nghĩ cho mình và yêu thương mình. Phụ nữ cũng hay thích những thứ nho nhỏ, và có những cách nho nhỏ để cuộc sống lấp lánh hơn một chút, ví dụ trồng một cái cây và chăm cho nó ra hoa, làm trang sức cho mình... Cái khó nhất là rơi vào tình trạng lười và mệt, và không ai khác, chính họ phải tự vượt qua thôi".
"Phụ nữ nên cho mình quyền ích kỷ".
Điều quan trọng nhất, Phan Ý Yên nhấn mạnh, dù có bị ám ảnh "không đủ thời gian" đến đâu, phụ nữ cũng cần biết chăm chút cho vẻ ngoài. Chị bảo: "Mình là người bị bệnh nghiện đẹp từ nhỏ. Một phần chắc do thừa hưởng gen của má ở nhà. Má mình á, tới hồi nhiều chục tuổi, đi vô bệnh viện khám bệnh mà cũng vẫn chỉn chu áo váy túi son. Bạn bè thắc mắc thì má mình kêu "ủa chớ lỡ có ốm bệnh đi đời cũng phải coi cho được mắt chớ sao phải đi đời mà xấu?"
Đó, vậy đó, nên mình có phần còn mê đẹp hơn cả má mình. Nhiều khi, mình chỉ nghĩ đơn giản vầy nè: một ngày có 24 giờ, buồn cũng hết ngày, mà vui cũng hết ngày. Xấu cũng hết ngày, mà đẹp thì cũng hết ngày. Nhưng mà nếu chọn vui với chọn đẹp thì cái ngày đó biết đâu chừng sẽ dẫn tới rất nhiều những ngày hên và không có gì hối tiếc sau đó. Mình có quen rất nhiều chị bạn. Một số thì lúc nào cũng ngời ngời rạng rỡ nên mình thích lại gần họ ghê lắm. Bởi vì cứ ở gần thì cảm thấy ngập tràn sức sống theo.
NỔI BẬT TRANG CHỦ
-
Cựu sinh viên Bách Khoa làm lại Yahoo Chat trong 2 tuần, nhưng có một thứ không thể "hồi sinh"!
Hàng trăm người ùa vào thử, gõ buzz, khoe nick cũ - rồi nhận ra mình không biết chat với ai. Có lẽ thứ đang được tìm kiếm không nằm ở Yahoo.
-
Anthropic đổi cách tính tiền: Kỷ nguyên "nhân viên AI không giới hạn" đã hết, chi phí AI của doanh nghiệp có thể tăng gấp 3