Phương Thu: cô nàng mê phượt bằng… “xe thồ lợn”
Vẻ ngoài nhỏ nhắn, khuôn mặt khả ái, tóc buông xõa vai, Lê Phương Thu dễ bị lầm với những “tiểu thư” e sợ nắng gió. Nhưng ít ai biết, cô nàng làm nghề thủ thư này lại có một đam mê rất đàn ông: đi phượt bằng xe Minsk.
Quần âu, áo sơ mi hoa dịu dàng, Phương Thu trông giống một nhân viên văn phòng dễ thương, nhưng cách cô xuất hiện có thể gây choáng, bởi cô lái một chiếc Minsk hùng dũng – chiếc xe mà cả một thời xưa cũ, người ta vẫn dùng để … thồ lợn. Tiếng pô của động cơ hai thì vẫn còn căng đét, từ xa đã pành pành như thể “đánh động” cả một góc phố.
Vẻ ngoài của Phương Thu dễ khiến ta nhầm cô với những tiểu thư đỏng đảnh...
... nhưng cô lại là một "phượt thủ" mê Minsk.
Xuống biển...
... hay lên rừng, Thu đều đi bằng chiếc Minsk "đỏng đảnh" của mình.
Trái với sự khấp khởi của cô con gái, người mẹ phát hoảng khi nhìn thấy cô phi chiếc xe “chở lợn” về nhà. Bà kiên quyết phản đối, làm mọi cách bắt cô vứt chiếc xe “thổ tả” kia đi. Những lý lẽ của người mẹ như không nữ tính, bất tiện, xấu xí… không thuyết phục được cô con gái cho đến khi bà dọa sẽ “tặng” cho chiếc Minsk một mồi lửa, cô đành xuống nước, hứa với mẹ sẽ bán xe. Thực ra, Thu cho chiếc xe yêu quý đi “ở nhờ” nhà bạn bè, luân phiên mỗi nhà một thời gian. Chỗ tá túc lâu bền nhất của chiếc Minsk là nhà một anh bạn thân của Thu – anh chàng đã giúp Thu mua xe, tập đi xe và kết nối Thu với những người cùng đam mê.
Đã lên được cực Bắc của Tổ quốc, Thu hy vọng thời gian tới cô sẽ đến mũi Cà Mau.
Chẳng riêng gì mẹ cô, nhiều người cũng không hiểu niềm đam mê của Thu. Hồi mới mua xe về, cô chỉ chạy loanh quanh thành phố chứ ít khi đi xa, vì: “Có lần nào mình đem con Minsk này ra đường mà bình thường đâu! Cả đường quay lại ngó mình như kiểu “dị nhân”, có người còn chạy theo trêu nữa. Và hầu như lần nào mình cũng được các đồng chí cảnh sát giao thông hay cơ động vẫy lại… hỏi thăm."
Nhưng “Bị nhìn nhiều, trêu nhiều, mình cũng ‘chai’ luôn rồi, kệ họ thôi. Người ta thích xe tay ga, thích xe số, mình thì thích Minsk, thế thôi. Chỉ có điều, đi trong thành phố ngại nhất là con Minsk của mình xả khói nhiều quá và tiếng pô cũng ồn, hôm nào đang tan tầm mà đứng chờ đèn đỏ thì thôi rồi, thành ra muốn không bị chú ý cũng khó”.
Thu bảo mình là người hoài cổ, bởi cô chỉ thích những chiếc xe cũ kỹ của một thời đã xa. Cô chỉ thích chơi xe nguyên bản, không thích xe chế, xe độ. Chiếc Minsk đỏ mà dù chưa phải làm lại máy một lần nào nhưng Thu bảo: “Minsk trông vậy mà giống con gái lắm, thất thường, hay dỗi. Chiếc Minsk của mình còn oái ăm, thỉnh thoảng không nổ máy được, nhờ người khác khởi động hộ khá khó khăn, kể cả những người chơi xe kỳ cựu, nhưng riêng mình chỉ đạp một, hai lần là ‘tỉnh giấc’ ngay.”
Nhiều lần đối diện với tử thần
Mua xe được hơn ba năm nhưng cách đây một năm, khi gia nhập hội xe Xã hội chủ nghĩa, Phương Thu mới bắt đầu có can đảm vác xe đi phượt. Những cung đường miền Bắc Thu đã rong ruổi cùng chiếc Minsk, dễ phải đến cả nghìn cây số. Cô khoe, chỉ còn hai con đèo và vài cung đường nữa là cô sẽ chinh phục xong miền Bắc, vậy mà vẫn chưa thấy đã. Đặc biệt, Thu chỉ thích đi một mình một xe, gần như không bao giờ chở ai đằng sau và cũng không thích ai chở mình.
Cô thủ thư nhỏ nhắn chỉ thích đi solo, không thích làm "ôm" cho ai và cũng không thích ai làm "ôm" của mình.
Một mình một xe ngao du trên biển Vân Đồn.
Không ít lần chết hụt, Phương Thu vẫn không bỏ được "cơn nghiện" phượt cùng Minsk.
“Trong ánh nắng nhạt dần, những mảnh vải mà không rõ là cờ hay bùa màu vàng, trên viết toàn chữ Hán đánh dấu dường lên chùa Địa Ngục cứ phất phơ trước mắt, đường xá thì trắc trở, cả đoàn mấy xe lại gặp nạn, mình nhớ lại mà cũng thấy lạnh sương sống…” – Thu trầm ngâm.
Bên dòng thác Dải Yếm (Mộc Châu - Sơn La).
Thu bật mí: “Để mẹ khỏi lo lắng, mỗi lần đi phượt, mình phải trấn an bà là mình đi bằng ô tô hoặc có người chở. Lần nào đi về mình cũng bị xước, bầm tím, phải tìm mọi cách để giấu mẹ. Có lần đi về, chân bị tím bầm mà mình không biết, cứ nhong nhong về nhà, mẹ nhìn thấy, tra hỏi mãi. Có hôm đi về mệt phờ người, nằm bẹp dí ở nhà, mẹ mắng cho một trận, dọa lần sau không cho đi nữa, thế là lại cố tỏ ra khỏe mạnh, tươi tắn cho mẹ yên tâm.”
Phương Thu chia sẻ, đi nhiều, cô khỏe mạnh, dạn dĩ và phóng khoáng hơn.
NỔI BẬT TRANG CHỦ
-
Kỷ nguyên AI và những “nông trại bàn tay”: Nơi hàng nghìn công nhân đang tự tay mài giũa robot thay thế chính mình
AI có thể học từ toàn bộ internet, nhưng để bước ra thế giới thực, nó vẫn cần con người dạy từng chuyển động nhỏ nhất. Đó là cách những “nông trại bàn tay” trở thành nền móng cho thế hệ robot mới.
-
AI chuyên đăng chuyện nhảm được tỷ phú công nghệ tặng 50.000 USD: 6 tháng sau, ví crypto của nó biến thành 40 triệu USD