Quả đắng!
Chôn cất mẹ chưa được hai ngày, gã vểnh mặt ngồi giữa nhà đòi bố chia – trả tiền phúng viếng!
Gã là con trưởng. Cái chức danh gã luôn dương dương tự đắc để thị uy với anh em trong nhà. Cũng là kẻ học thức đến nơi đến chốn, chữ nghĩa, nói năng văn vẻ cũng hơn người, mở miệng gã bài xích người này, nhếch miệng gã chê bai nhà kia. Thiên hạ “ừ thì gã nói có lý”, được đà gã càng huyênh hoang, đĩnh đạc đường hoàng như thánh phán trong nhà. Anh em hiền từ, bố mẹ gã hiền từ. Cả nhà răm rắp sống thứ tự, có trên có dưới. Thôi thì gã nói kệ gã, muốn nói gì thì nói, muốn phán gì thì phán, dù sao gã cũng là con trưởng. Cả nhà im lặng làm theo những gì gã muốn!
Gã là bố, là chồng. Vợ gã là phường chợ búa. Ở nhà, đụng việc gì không vừa ý, vợ gã quác miệng chửi láo. Gã im lặng, gã nhẫn nhịn vì gã là tri thức, gã sống có tổ chức, nề nếp, gã không thèm chấp đàn bà hơn nữa gã không đủ thứ ngôn ngữ chợ búa để đôi co lại với vợ gã. Lắm hôm cũng tức chí muốn cho vợ một cái bạt tai nhưng vợ gã đồ sộ quá còn gã chỉ như con thạch sùng bám quả đu đủ nên vung tay chưa đủ tầm, gã đã vội hạ tay xuống. Vì gã là chồng, gã là kẻ có văn hóa nên gã không thèm chấp đàn bà, gã im lặng nhịn vợ, nhường vợ chửi té tát vào mặt gã! Ả ngoạc miệng chửi khắp nhà chồng từ trên xuống dưới! Nghe vợ chửi, gã ngồi im lặng mặc bố mẹ nuốt nước mắt vào trong, hận đứa con dâu hỗn láo quá đỗi không từ cả tổ tiên nhà chồng!

Gã bị vỡ đầu gần như dập não, miên man bất tỉnh do gặp tại nạn. Chị gái và anh rể bỏ công, bỏ việc chạy đôn chạy đáo, rốc toàn bộ tiền của chữa chị cho gã. Chạy ròng suốt một tháng trời, vợ gã ở nhà, không mảy may bận tâm gã sống hay chết, ả nằm dài tuyên bố: “Chúng nó muốn đi chơi thì viện cớ chữa trị giúp em chứ tình nghĩa gì…”. Ả không một lần lặn lội chăm chồng những ngày nằm viện.
Gã thoát chết trở về. Gã xin nghỉ mất sức. Gã ở nhà chạy chợ với vợ. Một ngày gã tắm mình trong vài ba lít rượu, mặt gã lúc nào cũng như gà chọi đang hăng cơn đấu. 24 tiếng đồng hồ, gã đảo qua quầy hàng của vợ vài lần lấy đồ nhắm. Vợ gã chửi, con gã nói, gã cười, gã nói văn nhưng vợ con gã làm sao hiểu nổi gã đang nói gì, nhiếc thâm gì chúng nó. Gã uống!...
Ông bà cụ cả đời sống trong cảnh nghèo, cuối đời bán chút đất chia cho con cho cháu lấy lộc còn dăm chục triệu dành dụm lấy đồng ra đồng vào sử dụng khi trái gió trở trời. Gã lét mắt ngó nghiêng quay đi quay lại “bòn” thêm của ông bà cụ gần 30 triệu mới tạm yên lòng rồi hứa ngọt: “Con sẽ trả bố mẹ trong năm tới!”. Cả đời bố mẹ gã không nhận được đồng quà, tấm bánh nào từ gã…

Chôn cất mẹ chưa được hai ngày, gã vểnh mặt ngồi giữa nhà đòi bố chia – trả tiền phúng viếng! Tối đến, gã mượn rượu đòi chia đất. Ông cụ đau lòng gạt nước mắt hết nhìn lên bàn vong của bà cụ lại nhìn thằng con cương quyết: “Không chia chác gì hết!”. Gã như nổi điên đạp đổ hai cánh cửa, gã sửng cồ: “Bố hùa vào với bọn chúng để cô lập con. Quả báo! Quả báo!”, miệng gã không “A di đà Phật” nữa!
NỔI BẬT TRANG CHỦ
-
Đây là chiếc MacBook Pro chạy xé gió nhất mà tôi từng thấy
MacBook Pro M5 Max 2026 cho thấy bước tiến rõ rệt về hiệu năng với kiến trúc CPU mới, SSD tốc độ “khó tin” và khả năng xử lý AI on-device ấn tượng nhờ Neural Engine.
-
Anthropic có một AI mạnh đến mức không dám công khai: từng trốn khỏi sandbox, tự xóa dấu vết, tự tìm lỗ hổng 27 năm tuổi