Sinh con với người đàn ông... có vợ
Chị Hai tôi là một phụ nữ giỏi giang, độc lập. Hơn 30 tuổi, chị gặp gỡ và yêu một người đàn ông đã có vợ con, bỏ qua những người đàng hoàng theo đuổi.
Gia đình tôi ra sức ngăn cản, nhưng không xoay chuyển được chị. Chị Hai tôi lý luận rằng, anh ta và chị vốn có nhân duyên, nên dù không thể đến được với nhau, chị vẫn muốn có một đứa con với anh. Chị cũng không yêu cầu hay trông mong, ràng buộc gì bởi việc này. Khả năng kinh tế của chị thừa sức nuôi con, chị lại mạnh mẽ và có nhiều niềm vui để cân bằng cuộc sống. Có một đứa con với anh là niềm vui, là điều chị tự nguyện, và cả hai người đều đã nói rõ với nhau. Chị sẽ không bao giờ dùng đứa trẻ để làm khó dễ anh. Thậm chí, anh cũng đừng cho rằng, vì có con với anh mà chị sẽ chấp nhận làm kẻ thứ ba ở bên anh mãi mãi. Đơn giản, chị muốn sinh con bởi vì chị yêu anh, vậy thôi.
![]() |
Ảnh minh họa: GettyImages.com
Thế nhưng, không ai ngờ trước được. Những ngày chị tôi mang thai là chuỗi thời gian đầy đau khổ. Chị không mạnh mẽ được như đã tưởng. Chị đòi anh ta phải thể hiện sự chăm sóc, phải đưa đón, mỗi chút vô tâm là xảy ra giận hờn, cãi vã. Người đàn ông đó dần dần cũng ngán ngại. Hơn nữa, anh ta còn gánh nặng với gia đình của mình. Đàn bà đi biển mồ côi, chị Hai tôi tủi thân, chị so bì, chị nhớ anh ta từng kể rằng đã chăm sóc cho vợ ra sao lúc mang bầu, sinh nở. Và sự tự tin vào bản thân đã làm chị quyết liệt đòi hỏi, y như bao cô gái khác trong thân phận nhân tình. Chị dần đánh mất mình, trở nên yếu đuối, thường xuyên khóc lóc và cau có.
Rồi cháu tôi chào đời. Ba nó vẫn lui tới, khi thì hộp sữa, lúc món đồ chơi, nhưng bấy nhiêu sao đủ! Chị Hai chạnh lòng mỗi khi thấy gia đình người ta chở nhau ngoài đường, khi nhìn một đứa trẻ con được cha nó công kênh trên vai. Chị bắt đầu ân hận. Niềm vui do con mang lại không đủ lấp đầy khoảng trống trong lòng, không đủ để chị giấu đi cảm giác có lỗi với con. Chị đã tạo ra thằng bé, nhưng không mang lại cho nó một mái gia đình bình thường, có cha có mẹ đủ đầy. Mối quan hệ giữa chị và anh bồ ngày một xấu đi. Anh ta cũng ít quan tâm tới đứa trẻ, một phần do nghĩ chị tôi đã lo cho nó đầy đủ. Chị càng vùng vẫy, càng cảm thấy mình đang làm mất đi cha của con mình, dù bình thường nó cũng đã chẳng thể hãnh diện và danh chính ngôn thuận nắm lấy tay cha rồi.
Mọi chuyện rồi cũng kết thúc, như hiển nhiên phải thế. Chị Hai tôi cay đắng đi tiếp một mình với con, tránh xa anh ta. Đôi lúc chị em ngồi tâm sự, chị buồn bã bảo, nếu có thể làm lại từ đầu, chị sẽ không bao giờ mắc sai lầm như vậy. Đành rằng yêu thương, đành rằng mình có thể sống theo ý mình muốn, chẳng bận tâm gì dư luận. Nhưng chị đã quên nghĩ con mình cũng như bao nhiêu đứa trẻ khác, rất cần có đủ cha đủ mẹ, cần được lớn lên bình thường…
NỔI BẬT TRANG CHỦ
-
Kỷ nguyên AI và những “nông trại bàn tay”: Nơi hàng nghìn công nhân đang tự tay mài giũa robot thay thế chính mình
AI có thể học từ toàn bộ internet, nhưng để bước ra thế giới thực, nó vẫn cần con người dạy từng chuyển động nhỏ nhất. Đó là cách những “nông trại bàn tay” trở thành nền móng cho thế hệ robot mới.
-
AI chuyên đăng chuyện nhảm được tỷ phú công nghệ tặng 50.000 USD: 6 tháng sau, ví crypto của nó biến thành 40 triệu USD
