Tìm osin hoàn hảo

PV,  

Người giúp việc đầu tiên của gia đình tôi là một bác tuổi gần 60, nên nhiều lúc vợ tôi lại phục vụ ngược trở lại những sở thích của bác ấy...

Người giúp việc đầu tiên của gia đình tôi là một bác tuổi gần 60. Lúc ấy vợ tôi có thai đứa con đầu lòng nên nhiều người khuyên chọn người giúp việc lớn tuổi để có nhiều kinh nghiệm trong việc chăm sóc trẻ con
 
Quả là có thế thật, nhưng với người giúp việc lớn tuổi, muốn nhờ làm việc gì cũng phải khéo léo, tế nhị. Lại nữa, bà cụ giúp việc nhà tôi vừa khoái nhai trầu vừa ghiền cà phê. Thế là vợ tôi lại phải phục vụ ngược trở lại cho bà cái khoản này. Đi chợ phải ghé cửa hàng trầu cau để tìm trầu ngon, cau ngon cho “cụ”. Buổi sáng, buổi tối pha cà phê cho chồng lại phải đập đá làm thêm cho bà một ly. Do lớn tuổi nên bà hay bị trái gió, trở trời, lúc thì tê thấp, lúc cảm cúm đau lưng… nên phải đưa bà đi khám, rồi phải cho bà nghỉ ngơi…

Người giúp việc thứ hai của chúng tôi là một phụ nữ gần 40 tuổi, đã có ba đứa con ở quê giao cho chồng giữ. Tưởng chọn người có gia đình có con thì biết quán xuyến việc nhà. Nào ngờ, chỉ tuần đầu tiên là cả nhà đều lắc đầu với người quản gia mà chúng tôi thường gọi đùa là bà chủ thứ hai. Cô làm được việc nhưng lại có tật hay sai và la người khác. Những đứa cháu ở trong nhà cứ bị cô ta sai làm những việc vặt, từ chuyên lau chén, dọn cơm và cả quét nhà. Thế là không thể chịu được quá tháng, chúng tôi phải trả thêm cho cô một tháng lương và tiền xe để cô quay trở về quê.

Vợ tôi cũng đã từng thử huấn luyện một cô bé giúp việc khoảng 17 tuổi nhưng thất bại. Đúng là tuổi mới lớn, có khi cô cầm cái chổi cả giờ đồng hồ mà hồn vía nằm tận đâu đâu. Có khi bắc nồi cá kho lên bếp để lên nhà trên phơi quần áo thì cô quên luôn cho nồi cá cháy khét…

 

Thời may, chúng tôi gặp được người giúp việc hiện nay, cô bé mới hơn hai mươi tuổi mà trông khá già dặn. Nhớ lại, chỉ hôm đầu đến làm, chúng tôi đã biết ngay là gặp được người mình cần. Từ khi có cô bé, căn nhà và cả sân vườn rộng chúng tôi như sáng hẳn lên. Ngoài vườn không còn lá khô, rác rến, không còn những chậu kiểng quắt queo vì thiếu nước.

Một may mắn nữa là cô bé đã có hơn hai năm phụ làm cho một quán cơm nên việc nấu ăn cô đã quen tay. Không cần hướng dẫn, chỉ cần soạn giỏ thức ăn ra là cô đã biết hôm nay làm món gì, món nào cho ăn trưa, món nào để dành buổi tối.

Điều tôi chịu nhất là mỗi lần nhà có khách. Chuyện rót nước mời khách, kê thêm ghế ngồi, lấy gạt tàn thuốc… không bao giờ chúng tôi phải nhắc. Với khách quen cô còn nhớ ai thích uống gì, ngọt nhạt ra sao… Khi chúng tôi trò chuyện không thấy mặt cô ở đó nhưng cô biết lúc nào phải pha thêm trà, châm thêm nước, lúc nào thì phải ra để canh đóng cửa cho chủ chia tay khách…

Một người giúp việc hoàn hảo, ai đến nhà tôi cũng khen như vậy.

Theo Phương Nghi
SGTT

NỔI BẬT TRANG CHỦ