Toan tính của một gái quê
Liễu biết mình là phận gái quê, nhà lại nghèo nên khó “trèo cao”. Nhưng như vậy không có nghĩa là cô phải chấp nhận cuộc sống bần hàn, khốn khổ này mãi. Bằng mọi giá, cô phải “rũ bùn đứng dậy sáng lòa”.
Nhiều đêm nằm trên cái giường gỗ ọp ẹp, ngửa mặt lên trần nhà là thấy sao trời lấp lánh, hôm nào xấu trời thì dột tứ tung, phải mang chậu ra mà hứng, ăn thì hôm cơm hôm cháo, Liễu lấy làm bất mãn và chua chát cho số phận của mình.
So sánh với những đứa bạn xung quanh, cô đều thấy họ thua kém mình về mọi mặt: con Na răng thì “ăn đu đủ không cần thìa”, mắt lườm taluy, chân đi đường thẳng; con Thắm thì hai con mắt lúc nào cũng muốn chia tay nhau. Thế mà chúng nó toàn yêu được mấy anh công an, ngân hàng ở huyện, chỉ vì nhà chúng nó mặt phố, bố chúng nó lại làm to.
Nhìn lại mình, quanh đi quẩn lại cũng có mấy anh “trẻ trâu” con nhà buôn bán đến cưa cẩm, nhưng cũng chả đâu vào đâu. Liễu không bao giờ thèm để ý đến bọn trẻ ranh nứt mắt ấy, cô luôn nghĩ: “Đã yêu thì phải yêu thằng nào ‘ngon’ hơn người yêu của con Thắm, con Na cho bọn nó sáng mắt ra”, không còn coi thường cô nữa.
Mong ước của cô rồi cũng thành sự thật. Quê hương cô xây dựng đập thủy điện, hàng trăm kĩ sư, công nhân đến làm việc. Sơn nữ quê cô bỗng có giá lạ lùng, “nồi tròn thì úp vung tròn, nồi méo thì úp vung méo”, ai cũng có đôi có cặp cả.
Bố mẹ cô thì gù cả lưng vì ngồi đun nước pha chè cho con gái tiếp khách, nói vui như mấy bà hàng xóm thì con chó nhà cô sủa đến viêm cả họng vì nhà quá đông khách. Liễu biết được cái giá của mình nên cô cũng õng ẹo lắm, còn nâng lên đặt xuống, mãi mới gật đầu chấp nhận tình yêu của Hoàng - giám đốc công trường.
Hoàng là trai tuổi đang “xoan”, đạo mạo và thành đạt, tác phong ra dáng lãnh đạo lắm, tiền thì đầy túi, lại dẻo mồm, thân thế thì thế kia, Liễu nở hết các cơ mặt mỗi khi ra đường. Lần này cô quyết tâm “rũ bùn đứng dậy sáng lòa”, phải trở thành vợ sếp mới thỏa.
Nghĩ là làm, Liễu để cho Hoàng yêu “thả cửa”, không “phòng bị” gì hết, mục đích để trói chân anh giám đốc. Trồng cây đến ngày hái quả, có thai được gần 4 tháng Liễu mới báo cho Hoàng biết.
Mấy hôm sau, Hoàng viện cớ phải trở về Tổng công ty một tháng rồi quay lên công trường. Liễu đòi đi theo nhưng Hoàng từ chối vì: “Em mang thai thế này, đi đường xa nguy hiểm, anh về mấy bữa anh lên, xong mình cùng về thông báo hai bên gia đình”. Liễu đành ngậm ngùi ở lại.
Liễu ở quê cứ ngóng chờ tin Hoàng mãi mà anh cứ “bóng chim tăm cá”. Cái bụng thì đã lùm lùm làm cô phải lấy vải quấn chặt lại, mặc quần áo bùng nhùng để che giấu.
Liễu điên tiết lắm, chờ mãi không liên lạc được với Hoàng, cô mò vào tận công trường nơi Hoàng làm việc thì được biết Hoàng đã chuyển hẳn công tác về Hà Nội. Bàng hoàng giây lát, cô trấn tĩnh lại rồi xin địa chỉ của Hoàng ở Thủ đô. Hôm sau, cô từ biệt cha mẹ khăn gói lên đường.
Liễu bấm chuông ngôi nhà 5 tầng to vật vã tại Thủ đô mà lòng cứ xốn xang, nghĩ ngợi linh tinh rồi tủm tỉm cười. Bà giúp việc ra mở cổng và cho biết chiều Hoàng mới đi làm về, “chỉ có vợ con chú ấy ở nhà thôi”. Liễu sững lại mấy phút, nén cơn xúc động rồi bàng hoàng cáo từ.
Cay cú, hoang mang, cả sự bẽ bàng ập đến tâm trí Liễu, cô ngồi quán cà phê tư lự ngẫm nghĩ hồi lâu rồi gọi điện cho Hoàng. Nghe rõ sự hoảng hốt của Hoàng khi nghe thấy giọng Liễu, cô nhẹ nhàng: “Em vừa qua nhà anh nhưng anh đi làm chưa về, nhà chỉ có vợ và con gái anh ở nhà...”. 15 phút sau, Hoàng có mặt tại quán cà phê Liễu đang ngồi.
400 triệu là cái giá Hoàng phải trả để "giải quyết" cái bụng bầu lùm lùm của Liễu và đảm bảo duy trì hạnh phúc gia đình Hoàng đang có. “Quá rẻ cho 1 cuộc tình anh ạ!” - Liễu cười khẩy vẻ khinh khỉnh, chua chát. Hoàng lặng thinh, ngẫm nghĩ một hồi lâu rồi hẹn Liễu thư thư mấy hôm sẽ lo đủ tiền cho cô.
Nằm trong phòng nhà nghỉ vắt tay lên trán suy nghĩ mà Liễu thấy ấm ức vô cùng. Vừa cay cú vì Hoàng lừa mình vừa ghen tỵ với người vợ chưa biết mặt của Hoàng: “Cô ta có xinh đẹp không? Có danh giá không? Cô ta cũng chỉ đẻ được ‘vịt giời’ cho Hoàng, có gì ‘báu’ lắm mà lại được ‘mâm son đũa ngọc’...”. Càng nghĩ càng thấy bực mình, Liễu vuốt ve cái bụng đã nhô lên cao của mình rồi thở dài.
Hoàng bắt cô viết cho anh cái giấy biên nhận và cam kết vĩnh viễn không làm phiền đến cuộc sống sau này của anh ta nữa. Liễu chép miệng, viết luôn một lèo rồi cầm một cục tiền đi thẳng. Hoàng thở phào nhẹ nhõm vì trút được gánh nặng. “Một cuộc tình đắt giá!” - Hoàng cười ruồi.
Cầm số tiền lớn trong tay, Liễu ra bưu điện gửi về cho bố mẹ ở quê ít tiền rồi tính kế bám trụ lại Thủ đô. Cô không muốn trở về nơi “bùn đất” mà cô đã cất bước ra đi chút nào nữa. Liễu sợ hãi khi nghĩ đến cái nghèo đeo đẳng lấy cuộc đời cô…
Nghĩ đến cảnh gia đình Hoàng vui vầy hạnh phúc mà cô căm phẫn. Vì hắn mà đời cô dang dở thế này. 400 triệu có thể “đá đít” cô ra khỏi đời hắn sao? Không đời nào!
NỔI BẬT TRANG CHỦ
-
Nghi vấn công nhân Ấn Độ phải đội camera trên đầu để tự huấn luyện robot AI thay thế họ
Những video lan truyền gần đây cho thấy công nhân Ấn Độ phải đội camera khi làm việc, dấy lên nghi ngờ họ đang vô tình tự cung cấp dữ liệu huấn luyện máy móc thay thế mình.
-
"Fancam" giá 500.000 đồng: Vừa quay phim, chụp ảnh lại vừa dùng làm quạt, đồ chơi khó đỡ tới từ các "pháp sư" Trung Hoa