Tôi muốn lấy chồng già

PV,  

Tôi biết mình sẽ lấy ai. Một người chồng phải đủ già để biết say mê xuân sắc, để an phận với duy nhất dung nhan...

va để hiểu rằng sự hiện diện của tôi trong buồng ngủ là ân huệ quý giá.

Hôn nhân, vốn là điều nên tồn tại vĩnh cửu.

Đọc sách từ nhỏ, tôi thường lý thuyết hóa cuộc sống. Tình yêu trong tôi là một khái niệm cực đoan, tôi yêu cầu từ người đàn ông của mình một niềm chung thủy tuyệt đối, lòng dâng hiến cạn kiệt và sự tôn thờ không điểm dừng. Tôi cần thấy mình được an toàn.

Nhưng yêu và cưới chưa bao giờ là một cuộc chơi an toàn. Niềm tin là tín chấp, hôn thú là đấu trí, bạn không bao giờ biết chồng mình là cộng sự hay đối thủ, và có nên cược tất cả tài sản vào chỉ một cửa hay không. Bạn vật nài anh ta bằng trách nhiệm, bạn ràng buộc anh ta bằng khái niệm gia đình, bạn coi những gì bạn biết, hoặc nghĩ rằng mình biết về anh ta là cơ sở để xác minh đầu tư.

Chỉ tiếc rằng khác với dự đoán của bạn về hành vi mặc định, anh ta không phải một đại lượng bất biến. Thất thường và biến động, anh ta là lưỡi dao mà bạn không nắm được chuôi, chỉ một giây phút lơ là, bạn sẽ mất anh ta cho một kẻ cơ hội nào đó, hoặc tệ bạc nữa là anh ta tự bỏ đi. Như một chuyến buôn mà dù bạn đánh thuế xuất khẩu cao đến mấy, anh ta vẫn vượt rào bằng được, đau đớn hơn cả là vẫn có lãi. Hay như một đứa trẻ mà khi bạn hết kẹo để dụ ngọt, bạn lập tức trở thành một phiền nhiễu lớn. Đàn ông, nhiều khi vẫn như lá trầu vôi!


Cứ thế, không biết từ bao giờ, tình yêu và hôn nhân trong tôi chỉ là những hoài nghi. Tôi mệt mỏi tới mức bây giờ, chỉ cần đọc thoáng ở đâu đó một tâm sự yêu đương, một câu chuyện tình, một chút rung động lãng mạn, là tôi thấy chán ngán. Tôi thậm chí còn không muốn xưng "em" với bất kỳ ai, tôi không muốn tự đặt mình vào vị thế một cô gái chờ đợi hay săn đuổi tình cảm. Sau yêu là tan vỡ. Sau hôn nhân là khủng hoảng. Vậy vì sao tôi lại muốn suy thoái?

Nói như vậy không có nghĩa là tôi thuộc trường phái phản hôn nhân. Ngược lại, tôi ý thức rõ rệt về tiêu chuẩn chồng-con-gia đình, tôi biết mình sẽ lấy ai và làm gì để người ấy phải lấy tôi. Một người chồng già. Nhất định phải đủ già để biết say mê xuân sắc, để an phận với duy nhất dung nhan, để hiểu rằng sự hiện diện của tôi trong buồng ngủ là ân huệ quý giá. Đủ già để chấp nhận tôi toàn quyền mê hoặc và định đoạt. Đủ già để tôi luôn trẻ.

Chẳng phải riêng tôi, bạn bè tôi, những người con gái thông minh vừa phải, tế nhị vừa phải, biết điều vừa phải, họ đều hiểu giá trị hạnh phúc sau cùng trong một cuộc tình không phải là những lúc bạn thong dong cùng người yêu dạo phố, bạn đẹp, người yêu đẹp, những ánh mắt ghen tị đổ dồn vào cả hai. Yêu như thế là không biết phòng thân. Ông bà dạy chó treo mèo đậy, của nả chẳng nên hớ hênh, nữa là cả một con người.

Đàn ông yêu được hiếm lắm, như hàng quý phải giữ tủ trong, chớ bày đặt, chớ trưng đèn kết hoa mà rước trộm vào nhà. Nhất là khi những cô gái tuổi xanh sẽ luôn phải lo sợ khôn nguôi về một thế hệ măng chưa già tre đã mọc, sóng sau đè sóng trước, đàn bà tân thời chỉ đẹp thêm chứ chẳng xấu đi bao giờ.

Không quan tâm đến nết na, cứ nhìn những lớp 15, 16 tuổi bây giờ, nghĩ đến phận mình 20, ý thức về sự hiện diện của những hiểm họa hôn nhân lại trong tôi lấp lửng. Vào thời điểm này, tôi là nữ hoàng, là duyên, là son sắc. Nhưng đôi ba năm sau, liệu tôi có cảm thấy bị đe dọa, có sợ mất chồng, có sống trắng những đêm nửa tỉnh nửa mê? Tôi có ghen tuông, có giằng giật, có hận thù và rủa nguyền? Nào ai biết được, vì đàn bà như bông hoa vào mùa, mấy ai được gài trên áo người mãi mãi...

Chiều ấy, tôi vừa tan làm về, má hồng ửng, tóc bay, vai trần. Vợ chồng nhà hàng xóm cùng lũ trẻ con đang chơi đùa ở sân sau, cách chỗ tôi phơi quần áo chỉ một hàng rào. Người vợ ngả người trên ghế dài, hai đứa con thơ thẩn, chỉ có người đàn ông là niềm nở chào tôi. Một cách lịch sự, tôi mỉm cười lại, chủ động tránh ánh nhìn bằng cách khuất mặt vào phía sau những tấm khăn bay trắng dây phơi.

Người vợ vẫn nằm đó, nhan sắc qua thì, già hơn chồng, uể oải hơn chồng, nắng chảy dài trên mái tóc không mượt. Tôi cười nhẹ nhàng. Cảm nhận hơn hết sự mong manh của một cuộc hôn nhân...

 
 
Anh Phạm
Thể thao &Văn hóa

NỔI BẬT TRANG CHỦ