Trái tim của sói Tác giả: Vũ Quỳnh Hương
NXB. Hội Nhà Văn |
Tôi đã đọc câu chuyện ấy, trọn vẹn và không rời mắt. Một câu chuyện tình lãng mạn được viết bởi một mạch văn trôi chảy và giàu chất thơ. Phải, chưa bao giờ tôi đọc một câu chuyện liền mạch đến thế. Thật nhiều cảm xúc chất chồng. Nỗi day dứt về một tình yêu không vướng bận xác thịt và quá đỗi nồng nàn cũng theo đó mênh mông…
Anh - gã đàn ông 34 tuổi, vô cùng thành đạt nhưng cũng cực kì cô độc. Cô độc đến nỗi - nếu cuộc đời là một ván cờ vây thì anh vừa là kẻ cầm quân nhưng đồng thời cũng là một con cờ riêng rẽ. Cuộc sống của anh trôi qua trên những bàn nhậu, quán bar, tiếng nhạc vũ trường xập xình, mối làm ăn và những cuộc tình một đêm như bản hoan ca vội vàng lạc thú. Có nhớ, có thương nhưng vội vàng tan biến, vì đó không phải là tình yêu. Đó - chỉ đơn thuần là một sự trống rỗng mà thôi…
Nàng - người con gái không đẹp, với những lọn tóc xoăn trên ngực buồn buồn. Nếu không gặp anh, có lẽ nàng đã ngủ yên và không bao giờ tỉnh lại trong chiều mưa ấy. Đã có quá nhiều người đàn bà đẹp - đến và đi nơi căn phòng nhỏ của con thú cô độc này. Thế nhưng, ngay từ khi nhặt được cô nơi đỉng núi Lang Biang lạnh lẽo, anh đã hoài nghi về những ngày dài bải hoải và đêm tối triền miên trong vô tận nếu thật sự mất đi nàng…
Nàng mất gia đình trong một vụ tai nạn máy bay. Tai nạn ô tô hi hữu cũng cướp đi của anh những người thương yêu nhất. Hai con người bất hạnh trong nỗi mất mát người thân, hai con người cô đơn trong cái lạnh giá của cao nguyên sương mờ giăng phủ. Họ gặp nhau, yêu nhau để rồi kết thúc bằng nỗi buồn thương day dứt. Câu chuyện bi ai về kiếp người như khúc nhạc chiều được gảy lên - ngân vang và sâu lắng, nồng nàn và mãnh liệt, rất đỗi dịu êm và lan tỏa chẳng bến bờ…

“Trái tim của Sói” là câu chuyện tình yêu được kể bằng giọng độc thoại nội tâm của hai nhân vật chính. Tôi đã thực sự cảm động bởi những dòng tâm tình nhỏ nhẹ của người con gái ấy, thứ tình yêu kết tinh bởi những gì rất thật của chính bản thân nàng. “Anh biết không? Trong mọi tình cảm - người cho thường nhớ lâu hơn người nhận, nhưng với em dường như là ngược lại... Em nợ anh một lần rồi, mà trên đời em sợ nhất là nợ nần và thương hại. Nếu có một ngày em ngã quỵ trên một đường phố xa lạ nào đó, em muốn người cuối cùng trên thế giới này biết được điều đó là anh!"...
Chính vì điều ấy mà mỗi lần rời xa anh, chạy trốn khỏi anh đều khiến nàng run sợ. Từng mảnh đất, mỗi dòng sông… bất cứ nơi đâu cũng ngập tràn hình bóng ấy. Cho nên trong trái tim người thiếu nữ nhỏ bé - trời đất rộng lớn đến vô chừng, nhưng dẫu đi qua thật nhiều nơi, gặp thật nhiều người thì cuối cùng cũng chỉ yêu duy nhất một mình anh!
Còn tình yêu trong anh? Nó buốt nhức hơn, nó đau đớn đến tê dại. Vì sợ mỗi lần thức giấc sớm mai, nàng lại bỏ đi không một lời từ biệt. Đà Lạt mùa ấy ngập tràn dã quỳ vàng - tươi tỉnh đến nhức nhối. “Lần đầu tiên em rời khỏi thành phố này, tôi chạy vòng những nẻo đường thông quanh co, lồng lộn như một con chó điên tìm kiếm. Thậm chí không cả một sợi tóc còn vương trên gối. Chỉ đơn giản là em đã ra đi. Không tạm biệt. Không day dứt… Tôi còn chưa kịp nói là đã yêu em.”.
Căn phòng lặng đi sau mỗi bình minh mưa khi vắng người con gái ấy. Tôi cảm nhận được nơi trái tim đang quằn quại rỉ máu kia đã tỉnh thức một điều - Nếu trước kia, trong lòng anh là sự đóng đinh của ý nghĩ “Không nhớ, và không yêu - đó là cách tốt nhất để bảo vệ mình khỏi cảm giác tổn thương!”. Thì giờ đây, những cánh bướm đêm nhiệm màu như những người đàn bà đẹp không len lỏi nỗi vào giấc mơ anh. Trăng đã vỡ, nàng đã đi và không có bất cứ điều gì mang lại cho đêm mưa phố núi sự bình yên và nồng nàn mùi hoa cỏ…
“Trái tim của Sói” được nhà văn thổi vào một chút hơi hướm nhẹ nhàng của câu chuyện cổ tích thời hiện đại. Nhưng kết thúc của nó lại không đẹp được như cổ tích thần tiên. Nếu giống, thì sẽ là phút giây cận kề cái chết, vẫn mấp máy trên môi tên gọi của người mình thương mến, lặng lẽ nguyện cầu và thanh thản ra đi…
Câu chuyện đã kết thúc từ lâu, nhưng tôi vẫn chưa thể nhấc mình ra khỏi thế giới ấy. Đà Lạt đẹp và buồn một cách lãng mạn - Những rừng thông già trong gió vi vu, những giáo đường cổ kính trong buổi chiều buồn. Sự quanh co của phố núi - phải chăng là nẻo quanh co của đường đời? Sự nhập nhằng của sương mù hay cũng chính là ảo ảnh của kiếp nhân sinh? Đọng lại trong tâm trí tôi là những cánh bướm đêm sực nức mùi son phấn, của mái tóc dài buông xõa, của khói thuốc đặc quánh cô đơn và những bông hoa dã quỳ vàng tươi nhức nhối…
“Yêu một người - là ban cho người ấy quyền năng làm mình đau. Nhớ một người - là tự tước đi của mình niềm vui không ràng buộc!”… Cảm ơn Vũ Quỳnh Hương, nhà văn đã mang lại cho tôi những cảm xúc miên man và trải dài vô tận. Cảm xúc về một tình yêu nơi trái tim vụn vỡ dại khờ, về một mảnh sao băng vụt tan sau một lần cháy sáng…
Từ khi biết yêu, con người ta tự khắc sẽ biết đau - Mãi mãi là như thế…
Cơ hội trổ tài cho các bạn nấu ăn ngon chụp ảnh đẹp đây: click vào GIA ĐÌNH KHEN NGON để xem thể lệ dự thi và xuýt xoa với giải thưởng nào!!! |