Trẻ em khu công nghiệp và vòng luẩn quẩn dốt - nghèo
Khu trọ công nhân, phương tiện giải trí còn chưa có, lấy đâu nghĩ đến sân chơi và lớp học ra hồn cho trẻ con.
Thiếu chỗ vui chơi, học hành

Các nhà trẻ trong vùng chỉ nhận em nhỏ từ 3 tuổi trở lên, khoảng cách từ lúc sơ sinh đến 3 tuổi là một chặng đường dài mà các cặp vợ chồng công nhân rất ngán ngẩm. Gần như năm tháng đầu nuôi con, người chồng phải gánh vác tất cả chi phí cho hai mẹ con, chưa kể nếu có thêm bà nội hay bà ngoại, chi phí lại đội lên thêm.
Không có chỗ nhận giữ trẻ an tâm, không đủ tiền gửi trẻ vào môi trường an toàn, trong khi nhu cầu phải đi làm là điều bắt buộc, các bậc cha mẹ công nhân phải gửi con vào các điểm giữ trẻ tự phát. Dù bất đắc dĩ nhưng công nhân đều chấp nhận loại hình này vì giá cả phù hợp với túi tiền của họ (thường từ 300.000 đồng trở lại).
Từ đó, tại các khu công nghiệp xuất hiện những điểm giữ trẻ tự phát trong giới công nhân. Bác Đào Thị Đượm, 61 tuổi ở xã An Ấp, Quỳnh Phụ, Thái Bình vào sống ở xóm trọ công nhân trong khu công nghiệp Sóng Thần thuộc huyện Dĩ An, Bình Dương đã được bốn năm, hiện đang trông coi bốn đứa bé con công nhân gửi với giá mỗi tháng 300.000 đồng/cháu.
Bác Đượm cho biết: “Bố mẹ chúng nó đi làm vất vả tội nghiệp, nhờ tôi trông nom giúp gửi thêm tí tiền cho có đồng ra đồng vào thôi. Chăm bốn đứa nhọc lắm, đứa nhỏ nhất mới năm tháng tuổi, biếng ăn, gửi khắp nơi không ai chịu. Đứa gửi đến 4 nơi rồi cuối cùng cũng phải nhờ tôi trông giúp vì ở nơi khác giá cao quá, bố mẹ nó không kham nổi…”.
Trong nhà trọ nơi nào cũng nhỏ hẹp, chỉ vừa đủ ở, không lấy một chỗ chơi, những đứa trẻ con công nhân phải lang thang ra ngoài tự tìm cho mình những thú tiêu khiển khiêm tốn. Chiều đến, ở bãi đất trống mới phân lô ở khu dân cư Bình Đường, Bình Dương, nơi hiếm hoi để các con em của giới công nhân chọn làm nơi vui đùa với đồ chơi là đất cát và đá ngay dưới tấm biển môi giới nhà đất. Chỉ thời gian ngắn sau, chắc chắn chỗ chơi hiếm hoi này sẽ bị những dãy nhà trọ thay thế.
Không dám mơ trường công
Cha mẹ công nhân cũng muốn con mình được vào trường học đàng hoàng, được quyền lợi bình đẳng như những trẻ khác, nhưng nói như chị Xoan, công nhân công ty giày da Freetrend - có đứa con chuẩn bị vào lớp 1: “Có chỗ nhận cháu vào là bọn em mừng lắm rồi, lương chúng em chỉ đủ gửi cháu vào trường vừa phải thôi, trường tốt tiền cao lắm, kham không nổi. Bọn em ở đây tạm trú tạm vắng, đâu có hộ khẩu nên muốn đưa con vào trường tốt cũng không được. Cùng lắm chỉ cho cháu được học ở trường tư là may mắn lắm rồi”.
Ở Sóng Thần, Linh Trung, lứa con công nhân đầu tiên nay đã bước vào tuổi thứ 6 đồng nghĩa với việc năm tới sẽ vào lớp 1. Chị Thuỷ, có cháu Trần Văn Tuấn học lớp chồi trường Hoa Phượng, năm tới vào lớp 1, lo lắng: “Trường công gần nhà thì con em không đạt tiêu chuẩn, phải gửi cháu vào trường tư. Chi phí cho cháu bây giờ mỗi tháng đã là 1 triệu, vào lớp 1 chi phí chắc chắn sẽ cao hơn, bọn em dự tính phải trên 1,5 triệu đồng. Nếu như thế lương của em không đủ trang trải cho cháu, còn lương chồng thì sao nuôi đủ cả gia đình. Bọn em đang tính bất quá, gửi cháu về lại quê để đỡ đi chi phí ăn học”.
Trước những thực tại trường lớp, chỗ vui chơi, xem ra vẫn ngoài tầm với của những đứa con của công nhân vốn dĩ đã sinh ra từ cái nghèo. Loanh quanh rồi họ cũng phải chọn giải pháp về lại quê sinh nở, nuôi con và cuối cùng cũng phải nghĩ đến chuyện đưa con về lại quê.
NỔI BẬT TRANG CHỦ
-
Đang cạnh tranh khốc liệt, OpenAI, Google và Anthropic bất ngờ liên minh ngăn các đối thủ Trung Quốc sao chép công nghệ
Các công ty AI hàng đầu nước Mỹ nhận ra rằng, sự trỗi dậy của các đối thủ đến từ Trung Quốc đang ảnh hưởng ngày càng nghiêm trọng đến hoạt động của mình.
-
Diễn viên Resident Evil làm chấn động cõi mạng vì một Tool AI đạt 10.000 star trên GitHub: dân lập trình vào mổ xẻ, lập tức bóc trần sự thật