Từ chuyện bắt cóc trẻ sơ sinh đến việc “vừa ăn cắp, vừa la làng”

H.Đ,  

Nhiều kẻ cướp đã tự dựng cho mình cái danh người nhà nạn nhân để dễ bề phạm tội.

Từ câu chuyện "vừa ăn cắp, vừa la làng"

Chiều hôm qua (12/2/2012) tại phòng số 2, khoa Sản, Bệnh viện đa khoa TP Cần Thơ đã xảy ra vụ việc: hai người đàn ông lạ mặt đã xông vào để bắt cóc trẻ sơ sinh. Hai tên này liên lục quát mắng sản phụ Trần Thu Quyên (SN 1976) về việc chị đã trốn vào bệnh viện sinh nở. Trước tình huống này, nhiều người có mặt đã hiểu lầm chị Quyên là vợ của một trong 2 người đàn ông kia.

Ngay sau đó, hai người này liền xông vào giật con trai mới sinh được 3 ngày của chị Quyên rồi bỏ chạy. Hoảng loạn, chị Quyên giằng lại con và tri hô mọi người. Nghe thấy vậy, chồng chị Quyên lao đến thì hai kẻ kia liền bỏ chạy. Nhờ sự trợ giúp của những người có mặt tại bệnh viện, một tên đã bốitm gọn. Tên này là Lê Văn Út (SN 1974) ở quận Cái Răng, TP Cần Thơ. Đến hơn 19 giờ tối cùng ngày, cơ quan công an tiếp tục bắt giữ được đối tượng còn lại.

Đối tượng Lê Văn Út.


Nếu không phải chồng chị Quyên có mặt kịp lúc để bảo vệ vợ con mình, thì có thể hai kẻ bắt cóc đã thực hiện được hành vi của mình. Sức phụ nữ có hạn, hơn nữa lại vừa sinh nở làm sao có thể giằng co với hai người đàn ông lực lưỡng? Người xung quanh có mặt rất nhiều, nhưng với chiêu bài “vừa ăn cắp, vừa la làng” của hai kẻ bắt cóc thì có thể thấy họ đã và sẽ không can thiệp.

Các đây một thời gian, những câu chuyện tương tự như vậy đã xảy ra khá nhiều. Chỉ có điều đối tượng của hành vi phạm tội là tài sản. Chị N.T.N.M (Ba Đình – Hà Nội) vẫn nhớ như in vụ mình bị cướp hụt cách đây gần 3 năm:

“Buổi tối, tôi phóng xe máy một mình trên đường Kim Mã. Thời điểm ấy chưa phải là khuya lắm, người đi lại vẫn khá nhiều nhưng hai đối tượng đi xe máy vẫn áp sát tôi, dồn tôi vào lề đường rồi nhảy xuống xe, đấm đá túi bụi, vừa đánh vừa chửi tôi những từ vô cùng bậy bạ, khó nghe. Người đi đường ai đi qua cũng lắc đầu vì họ nghĩ tôi là kẻ bỏ nhà theo trai bị chồng đuổi theo đánh. Tôi vừa tri hô, vừa ra sức giữ chặt xe mới không bị cướp”.

Thực tế, người Việt Nam không có thói quen can thiệp vào chuyện nội bộ gia đình của mỗi người, cho dù đó là chuyện bạo hành gia đình. Lợi dụng tâm lý này, nhiều kẻ cướp đã tự tạo “lốt” người nhà nạn nhân để tránh sự quan tâm, để ý của người đi đường.

Tự bảo vệ mình

Mọi người, đặc biệt là phụ nữ và thanh thiếu niên cần biết cách tự bảo vệ mình trước những cạm bẫy của cuộc sống.

Chị Nguyễn Liên Hương (Linh Đàm – Hà Nội) chia sẻ: “Nhà mình chủ trương hạn chế ra khỏi nhà một mình sau 9h30 tối. Đứa lớn đi học thêm muộn thì bố mẹ sẽ đưa đi đón về để đảm bảo an toàn. Ra trường trộm cắp nhiều thế nên mình cũng run, càng ngày chúng lại càng nhiều thủ đoạn”.

Tương tự như chị Hương, gia đình chị Vân Anh (Tây Hồ - Hà Nội) cũng hạn chế ra đường vào buổi tối để tránh những tình huống nguy hiểm: “Mình từng chứng kiến một vụ ăn cắp xe kiểu vừa ăn cướp vừa la làng rồi. Mất xe rồi, cô gái cứ ngồi bệt dưới đường khóc huhu, vừa khóc vừa giải thích: ‘Nó có phải chồng em đâu. Em nào biết nó là ai. Em đã làm gì có chồng’. Người đi đường phải xúm vào an ủi và dìu cô vào vệ đường, gọi taxi cho về. Sau đợt đó, vạn bất đắc dĩ mình mới ra đường một mình buổi tối và chỉ đi xe Wave cũ chứ không đi xe ga đắt tiền nữa”.

Để đề phòng những tình huống xấu, nhiều chị em cũng được chồng “trang bị” cho những “vũ khí” phòng thân như bình xịt hơi cay và dặn dò kỹ lưỡng mọi cách ứng phó. Chị Thu Uyên (Ba Đình – Hà Nội) chia sẻ:

“Chồng mình là công an nên cẩn thận lắm. Anh ấy mua về cho hai mẹ con mỗi người một bình xịt hơi cay, hướng dẫn sử dụng đầy đủ. Không chỉ thế, chồng còn cài vào di động số gọi khẩn cấp cho 113, cho chồng để mình tiện gọi trong trường hợp khẩn cấp. Chồng còn dặn kỹ, dù bọn cướp có thủ đoạn gì mình cứ cố gắng tri hô thật to để gây sự chú ý, như thế chúng sẽ vì lo lắng mà không dám manh động, làm liều”.

NỔI BẬT TRANG CHỦ