Viết cho cô con gái sinh vào ngày Rằm của mẹ
Mẹ đang viết một bức thư nhỏ gửi con. Không biết đến khi nào Cún mới có thể đọc, hiểu thấu tấm lòng ba mẹ và biết thương ba mẹ thật nhiều… Ngày đó mẹ sẽ mừng rơi nước mắt…
Mẹ đang viết một bức thư nhỏ gửi con đây. Không biết đến khi nào Cún mới có thể đọc, hiểu thấu tấm lòng ba mẹ và biết thương ba mẹ thật nhiều… Ngày đó mẹ chắc sẽ mừng rơi nước mắt…
Rằm trung thu năm Tân Mão, trời mưa tầm tã suốt mấy ngày làm không khí ẩm ướt quá! Bao nhiêu quần áo của Cún đều không thể khô. Mấy đôi hài vải của Cún mẹ đang phải hong bằng đèn trên bàn học. Thời tiết xấu không đẹp như ngày này cách đây một năm khi Cún của mẹ cất tiếng khóc chào đời. Khoảng 12h trưa rằm trung thu năm ngoái, mẹ bắt đầu vào phòng sinh. 1h30 chiều, mẹ sinh Cún trong nỗ lực “phi thường” (hì, đấy là mẹ vẫn tự hào kể với bố con như thế!). Vậy là con đã đến với bố mẹ, ông bà và toàn thể gia đình nhà ta trong niềm hạnh phúc hân hoan vô bờ bến. Thấm thoắt vậy mà đã 1 năm tròn. Cún đầy tuổi rồi, Cún lớn thật rồi.

Lúc mới sinh, Cún bé tẹo teo, cân nặng 3kg, chiều dài chắc xấp xỉ 54cm (lúc đó mẹ còn mệt nên chẳng nhớ để đo cho con, cũng quên không nhắc bố Cún làm công việc quan trọng này). Nước da con trắng hồng làm mẹ vội khoe ngay với bạn bè rằng con sẽ trắng trẻo xinh gái. Chỉ vài giờ sau, cả người con trông đỏ sậm vào làm mẹ hơi bị buồn một tí. Lúc đấy mẹ đâu có biết là trẻ con sinh ra trông đỏ da thì sau này sẽ trắng, còn ngược lại trông trắng thì sau này sẽ đen. Ông bà nói không có sai tẹo nào, qua 2 tháng con gái của mẹ trắng dần ra, các cô trong khu tập thể suốt ngày trêu con trắng như trứng gà bóc làm mũi mẹ phổng to hơn quả cà chua.
3 tháng đầu con khóc nhiều không kể xiết. Mỗi lần buồn ngủ là con khóc ngằn ngặt, người cứ ưỡn cong lên. Một ngày không biết bao nhiêu lần như thế. Có ngày mẹ chỉ ngồi trực đến lúc con khóc để tinh thần được chuẩn bị sẵn sàng. Con đã rất thích hát ru. Nghe ông ngoại hát ru, con nhanh đi vào giấc ngủ hơn, bớt quấy khóc hơn. Bù lại, con lại có ưu điểm rất tuyệt là hầu như không quấy đêm. Hình như chỉ mất có hai – ba đêm là con làm bà ngoại và mẹ mất ngủ thôi.
Sang tháng thứ 4, con ngoan hơn hẳn và từ đó cho đến nay, con ăn ngủ đúng giờ và rất chịu chơi. Con là nguồn vui của cả gia đình ta bởi với ai con cũng hóng chuyện và đòi nói chuyện bằng được. Con cười tí toét suốt ngày và đôi chân thì đập không mệt mỏi xuống mặt giường. Mẹ lúc nào cũng chỉ sợ con đau chân nên phải kê thêm một tấm chăn dày xuống phía dưới. Mùa đông đầu tiên, cái rét cắt da cắt thịt dài ngày, con tròn xoe trong bộ quần áo bông sặc sỡ. Hai má phúng phính bụ sữa ai cũng muốn thơm. Chỉ có điều con tăng cân chậm và suốt ngày bị táo bón làm mẹ luôn lo lắng. Chắc tại sữa mẹ không tốt nên con hơn bị còi.

|
Nếu các mẹ có những trang nhật kí, những lời nhắn nhủ yêu thương của một người mẹ tới con yêu của mình, hãy chia sẻ những cảm xúc đó với độc giả aFamily bằng cách gửi thư về cho chúng tôi theo địa chỉ email: nuoidaycon@afamily.vn.
Bài viết xuất sắc nhất trong tuần sẽ được Thái Hà books tặng cuốn sách đặc sắc: "Phát triển ngôn ngữ từ trong nôi" và 1 phiếu chụp ảnh cho bé trị giá 200.000 đồng. ![]() |
NỔI BẬT TRANG CHỦ
-
Đang cạnh tranh khốc liệt, OpenAI, Google và Anthropic bất ngờ liên minh ngăn các đối thủ Trung Quốc sao chép công nghệ
Các công ty AI hàng đầu nước Mỹ nhận ra rằng, sự trỗi dậy của các đối thủ đến từ Trung Quốc đang ảnh hưởng ngày càng nghiêm trọng đến hoạt động của mình.
-
Diễn viên Resident Evil làm chấn động cõi mạng vì một Tool AI đạt 10.000 star trên GitHub: dân lập trình vào mổ xẻ, lập tức bóc trần sự thật
