Vợ tôi "cuồng" shopping
35 tuổi, công việc ổn, thu nhập khá, tôi mới quyết định kết hôn. Vợ tôi xinh đẹp, sành điệu, kém tôi 10 tuổi và là “hot girl” của trường ĐH Ngoại ngữ thời còn ngồi trên ghế giảng đường.
Tôi tự hào khi có một người vợ xinh đẹp nhưng cũng... phát hoảng vì niềm đam mê thời trang, hàng hiệu khiến vợ tôi giống một nạn nhân của “bệnh” nghiện mua sắm.

Sau khi “nghị quyết một phần tư” được thực hiện thì tôi mới tá hỏa, vì số tiền đó được vợ yêu của tôi ném vào may mặc, sắm đồ thời trang, mỹ phẩm, thậm chí có tháng còn bị bội chi.
Vợ tôi vốn là khách VIP của hàng loạt các cửa hàng quần áo, giày dép, túi xách cao cấp và cứ lúc nào những nơi đó có hàng mới về là lại nhắn tin báo cho cô ấy. Ngay sau khi nhận được tin nhắn, vợ tôi sẽ phóng thẳng tới đó và không bao giờ ra về mà không có “chiến lợi phẩm”.
Kế hoạch mua sắm của vợ tôi thường được triển khai vào cuối tuần. Đôi khi, tôi được “trưng dụng” đi theo với vai trò tài xế kiêm người trông xe. Việc phải chờ hàng giờ để vợ chọn được thứ đồ ưng ý đã trở thành “chuyện thường ngày ở huyện”. Tôi đã luyện được tính kiên nhẫn, bằng cách ngắm nhìn tất cả những người đi qua như một cách giết thời gian.
Cũng có lần, tôi nhắc khéo vợ bằng cách kể lại việc mình đếm được một ông cụ bị tai biến tập đi tới sáu vòng qua khu phố mới thấy vợ lò dò ra khỏi “shop” quen!

Ngày cưới, chúng tôi đặt mua một chiếc tủ cực hoành tráng kê choán cả một góc phòng ngủ, nhưng giờ đây, chỉ sau hơn nửa năm, nó đã trở nên chật chội, dù tôi phải biến kệ để tivi thành một cái tủ để chứa bớt quần áo mặc ở nhà. Tủ đồ nhà tôi như giá treo của shop thời trang với la liệt quần áo, váy vóc mà mỗi bộ, vợ tôi chỉ mới mặc vài lần, thậm chí có cái còn chưa động tới, chỉ vì... không thích (!).
Giá giày dép, giá treo túi xách luôn trong tình trạng... chồng chất, quá tải, bàn phấn thì la liệt những chai và lọ. Ấy là vợ tôi còn “thoáng”, lâu lâu lại cho bớt đi khối thứ. Nếu cứ giữ cả lại thì phòng ngủ của vợ chồng tôi hẳn sẽ biến thành cái kho chứa đồ.
Tôi rất lo lắng, khi thấy kế hoạch tiết kiệm tiền mua nhà của tôi ngày càng phải kéo dài hơn. Đã nhiều lần tôi góp ý, thậm chí cáu gắt khi thấy vợ khuân về nhà đủ loại quần áo. Kết quả của những lần đó là cô ấy thường buông những câu giận hờn kiểu như: “Anh chẳng yêu em” và thậm chí còn “cấm vận” tôi cả tuần lễ.
Nếu tôi trót nịnh mà buông lời khen về gu thời trang của vợ thì thôi rồi, cô ấy sẽ ríu tít nói cười cả tối. “Em mặc đẹp là cho anh, để anh tự hào với mọi người, đúng không?”, vợ tôi thường âu yếm nói vậy và hôn tôi rõ kêu.
Muốn vợ “tỉnh ngộ”, tôi đã đưa cô ấy đi xem bộ phim “Tự thú của một tín đồ shopping”. Nhưng kết quả chẳng như tôi mong muốn, cô ấy còn ao ước: “Giá mà Việt Nam có nhiều siêu thị thời trang hoành tráng như bên Mỹ thì thích phải biết. Em có thể lang thang ở đó cả ngày”. Nhìn sang gương mặt thất vọng của tôi, cô ấy cố... vớt vát: “Chắc gì em đã mua sắm khi vào đấy, chỉ ngắm cũng sướng rồi...”.
Tất nhiên, tôi vẫn luôn cố gắng chiều vợ nhưng ước gì, vợ tôi bớt nghiện mua sắm và giúp chồng tiết kiệm tiền để làm những việc lớn, như vậy thì tốt biết bao!
Theo Phụ nữ
NỔI BẬT TRANG CHỦ
-
Huawei làm smartphone gập "nằm ngang" đầu tiên thế giới: Màn hình dùng tỷ lệ của giấy A4, vừa kịp trước khi Apple và Samsung ra mắt ý tưởng tương tự
Mẫu gập ngang đầu tiên trên thế giới dùng tỷ lệ giấy A4, mở ra là màn hình 7,7 inch tỷ lệ 1,41:1, đi kèm bút cảm ứng và bộ tính năng AI chưa xuất hiện ở bất kỳ máy Huawei nào trước đó.
-
Bí mật đằng sau giá 16,49 triệu của MacBook Neo: lợi thế mà ASUS, Dell, HP không thể sao chép