Vợ tôi dựa hơi mẹ để chi phối chồng...

PV,  

Trước nay vốn nghe nhiều chuyện gia đình lục đục vì mẹ chồng, nàng dâu không hợp nhau, nên khi thấy mẹ và vợ quan tâm săn sóc nhau chẳng khác nào mẹ con ruột, hoà thuận, lẽ ra tôi phải cảm thấy mình thật may mắn ...

Hồi còn yêu nhau, mẹ tôi đã rất quý con dâu tương lai vì cô ấy luôn biết làm vừa lòng bà. Một phần cũng vì trước nay mẹ tôi vẫn muốn có một cô con gái để thủ thỉ, tâm sự, nhưng vì điều kiện sức khoẻ không cho phép nên chỉ có mình tôi là con độc nhất.

Trước nay vốn nghe nhiều chuyện gia đình lục đục vì mẹ chồng, nàng dâu không hợp nhau, nên khi thấy mẹ và vợ quan tâm săn sóc nhau chẳng khác nào mẹ con ruột, lẽ ra tôi phải cảm thấy mình thật may mắn và hạnh phúc mới phải. Nhưng không hiểu sao cảm giác đó khó tồn tại trong tôi…

“Sau này con cứ quản chặt nó vào, có gì không được cứ mách mẹ” - ấy là câu cửa miệng mẹ vẫn thường bảo với vợ tôi ngày trước, khi chúng tôi chưa lấy nhau. Thú thực, tôi cũng chỉ coi đó như một lời nói vui thôi, ai dè vợ tôi lại áp dụng cứng nhắc, y sì lời mẹ chồng “dạy”.

Lúc đầu tôi chỉ đơn giản nghĩ rằng cô ấy mới lấy chồng nên muốn tranh thủ chút ủng hộ từ mẹ chồng cũng là điều dễ hiểu. Nên mới đầu, mỗi khi hai vợ chồng có chuyện gì, cô ấy lại gọi điện thoại hoặc sang nhà, nhỏ to với mẹ chồng, tôi cũng chẳng để ý lắm. Cho dù sau đó, tôi sẽ lại bị mẹ tìm mọi cách khuyên nhủ nên thế này, nên thế kia.

Nhưng việc này cứ tiếp diễn trong một thời gian dài, ngày càng gây bực mình cho tôi khi mà vợ luôn lấy mẹ ra làm bình phong, tìm cách chi phối triệt để mọi động thái của tôi. Cứ mỗi khi hai vợ chồng bất đồng quan điểm là y như rằng chỉ một lúc sau, tôi đã nhận được điện thoại “con phải nên thế này, con phải nên thế kia…” của mẹ. Ừ thì những việc có lý thì không sao, nhưng có không ít lần tôi rơi vào tình thế tiến thoái lưỡng nan vì sự thiếu thông cảm từ cô ấy lẫn mẹ.
 
Cô ấy luôn tranh thủ tâm sự với mẹ chồng mọi lúc mọi nơi…

Ví như đợt vừa rồi, tôi vừa phải bỏ một chỗ làm nhiều triển vọng chỉ vì cô ấy sợ những bàn tiệc công việc sẽ khiến tôi hư hỏng. Mẹ tôi cũng đồng quan điểm đó nên năm lần bảy lượt khuyên tôi nên tìm công việc nào đó lương ít hơn một chút cũng được, nhưng ít mạo hiểm đánh đổi hạnh phúc gia đình hơn. Của đáng tội, giờ muốn kiếm một công việc ngon ăn, lương cao mà không muốn đầu tư nhiều thời gian, sức lực, hoạ có làm việc bất chính mới được thế.

Từ bỏ công việc ấy, tôi cũng buồn vì phải buông tay với một cơ hội lớn, nhưng không nhiều như sự thất vọng về vợ và mẹ. Đâu phải người đàn ông nào cũng dễ ngã lòng đâu. Đâu phải người đàn ông nào cũng thích chè chén. Đâu phải người đàn ông nào cũng muốn đánh đổi tổ ấm gia đình với công danh sự nghiệp đâu…

Ấy vậy mà họ quy kết đàn ông ai cũng thế hết. Dù giờ tôi chưa như vậy nhưng trước sau gì rồi cũng thế thôi…

Sau chuyện đó, tình cảm vợ chồng tôi cũng có phần sứt mẻ. Tôi dần cảm thấy chán ghét mỗi khi thấy cô ấy ngồi ôm điện thoại thủ thỉ, dù chẳng biết họ nói chuyện gì nhưng cảm giác mình đang bị “mách” khiến tôi rất khó chịu. Có lần bực mình quá, tôi đã mắng cô ấy, bảo ngừng ngay cái trò trẻ con ấy đi. Một lúc sau đã thấy mẹ tôi xuất hiện trước cửa nhà với vai trò tiếp viện. Từ lần đấy trở đi, nhiều khi thà nghe cô ấy “chỉ đạo” luôn cho xong, đỡ mất công phải nghe hướng dẫn từ xa, nhọc công mẹ tôi nghĩ nhiều, bệnh tim tái phát thì sợ lúc đó hối cũng không kịp…

Dương Huy

NỔI BẬT TRANG CHỦ