28 tuổi, tôi phải hạ cái "tôi" của mình để yêu anh

PV,  

Chúng tôi bằng tuổi nhưng anh chưa bao giờ xưng anh, em theo cách của hai người yêu nhau mà chỉ xưng hô như những người bạn. Người đàn ông gần 30 tuổi mà lại nhút nhát thế sao?

Tôi là một cô gái sinh ra trong gia đình khá giả, theo mọi người nhận xét là ưa nhìn, dễ gần, đảm đang và có trình độ học vấn cao. Tính tình ôn hòa, dễ chịu và vẻ bề ngoài trẻ hơn rất nhiều so với tuổi thật nên tôi rất được lòng những người lớn tuổi.
 
Thế nhưng chẳng hiểu sao sau khi chia tay mối tình đầu tôi chẳng hề rung động trước ai được cả. Chính vì vậy khi đã đến tuổi 28, bố mẹ tôi đều giục giã và làm mai mối cho tôi với một người cùng tuổi, cùng quê và nhà anh cách nhà tôi chỉ qua một dãy nhà. Sau nhiều lần từ chối hẹn gặp, cuối cùng tôi đã gặp anh.
 

 
Chúng tôi nói chuyện khá hợp nhau và rồi tôi cảm nhận mình có tình cảm với anh và anh cũng vậy. Thời gian đầu chúng tôi thường xuyên chat, nhắn tin và gọi điện cho nhau rồi đi chơi với nhau nhưng vẫn còn ngượng ngùng cứ như tình yêu tuổi teen vậy. Tuy rằng đã quen nhau được 5 tháng nhưng chưa bao giờ anh nói lời yêu tôi. Rồi sau 5 tháng trôi qua, thời gian anh gặp tôi ít dần mặc dù nhà tôi và anh cách nhau chỉ mất khoảng 5 phút đi xe máy. Anh cũng nhắn tin ít đi, có khi 3 đến 4 ngày mới nhắn tin 1 lần và nhiều lúc đang nhắn anh còn không đáp lại.
 
Tôi sợ anh có chuyện gì nên tôi không trách móc hay làm phiền anh và rồi tôi biết những lần đó là do công việc của anh không được suôn sẻ. Tôi lo lắng và động viên anh, tôi cũng muốn nhờ bố tôi giúp anh nhưng tôi sợ anh còn cái tính sỹ diện nên chỉ dám hỏi dò. Thi thoảng tôi gọi anh sang ăn cơm vì sợ anh buồn và chán nản. Khi đi chơi tôi luôn cố tìm cách trả tiền và giả vờ không muốn đi mà bảo hai đứa ở nhà nói chuyện vì sợ anh tốn kém (Anh chỉ còn ít tiền tiết kiệm trong thời gian anh đi làm).
 
Khi anh ốm, trời tối tôi chạy xe đi siêu thị mua gà ác tẩm bổ cho anh, rồi đi làm về lại nấu cơm mang sang cho anh, ăn cùng anh vì biết anh sẽ ngại khi ăn cùng chị Dâu (anh sống cùng chị Dâu và anh trai, nhưng anh trai anh đi làm ăn xa). Gia đình anh bố mẹ đều làm giáo viên ở quê, bản thân bố anh lại mắc bệnh ung thư phổi nên hoàn cảnh kinh tế eo hẹp, vì thế tôi rất thương anh. Nhìn tủ quần áo của anh chỉ sơ sài vài cái để đi làm tôi lại thấy thương và luôn đợi đến dịp giáng sinh hay đặc biệt nào đó để mua áo tặng anh vì tôi biết anh hay suy nghĩ.
 
Mỗi lần về quê dù có xe đưa đón nhưng tôi luôn chủ động đi tàu cùng anh. Tính anh hay ngại và nghĩ hoàn cảnh gia đình nhà anh và nhà tôi khác nhau nên tôi không dám bảo anh đi xe ô tô của nhà. Tôi không biết anh có cảm nhận được tình cảm của tôi dành cho anh hay không mà chưa bao giờ tôi anh nói yêu tôi và có ý định nghiêm túc với tôi. Có những lần đi chơi với nhau, ngồi cùng nhau mà anh chưa bao giờ nắm tay hay ngồi sát tôi cả. Tôi tự hỏi anh có yêu tôi thực lòng không?

 
Chúng tôi bằng tuổi nhưng anh chưa bao giờ xưng anh, em theo cách của hai người yêu nhau mà chỉ xưng hô như những người bạn. Người đàn ông gần 30 tuổi mà lại nhút nhát thế sao? Chẳng lẽ tôi phải chủ động sao? Rồi có quãng thời gian anh không nhắn tin, bặt vô âm tín đến gần cả 1 tuần, tôi rất buồn nhưng vẫn nhắn cho anh qua nhà ăn cơm nhưng anh lại từ chối và nói bận đi đá bóng. Tôi thực sự thất vọng và muốn rũ bỏ tình cảm đó khi mà yêu nhau người ta lại không quan tâm và vun vén hạnh phúc cho nhau.
 
Tôi trách anh và anh nói thực anh chán nản vì anh đã bỏ việc ở công ty gần 3 tháng nay. Tôi thấy kỳ lạ, anh bỏ việc ở cty nơi mà nhiều người muốn xin vào làm việc mà không được, tổng công ty Dầu Khí Việt Nam. Theo như anh nói là vì không được trọng dụng, vì mấy người bạn của anh cùng phòng bỏ đi hết. Anh bỏ việc trong khi chưa tìm được việc thay thế. Tôi thương anh và vẫn xin lỗi, động viên đồng thời tìm và nghe ngóng tin tức việc làm cho anh. Nhưng đáp lại anh không cố gắng mà luôn đổ lỗi cho số phận, vận may và luôn tìm đến rượu để giải sầu.

 
Anh giấu mọi người trong gia đình là anh bỏ việc. Tính ra đến thời điểm này anh đã thất nghiệp được 5 tháng rồi. Anh không thiết tha gì với tôi nữa và cứ thế ngay cả khi đến Tết anh về nhà tới 2 tuần mà chỉ gặp tôi đúng 30 phút khi mời anh sang nhà chơi. Anh bỏ về nửa chừng vì bận tiếp rượu cậu. Anh mời tôi sang nhà chơi, tôi rất vui nhưng do có việc bận nên tôi nói buổi chiều sẽ sang, nhưng lúc gọi điện anh lại bảo đi uống rượu, anh bảo tôi tự sang nhà. Lần đầu coi như ra mắt mà bảo tôi tự sang khi anh không có mặt ở nhà sao?
 
Tôi đã rất giận nhưng anh cũng chẳng thèm nhắn tin cho tôi. Tôi vẫn phải hạ cái "tôi" của mình và nhắn tin cho anh là tối sẽ sang chúc Tết nhưng anh lại nói anh mệt cần đi ngủ sớm do uống rượu say từ hôm qua. Lúc này thực sự tôi chán anh, nhưng vẫn muốn níu kéo anh lại. Đến lúc anh đi tầu xuống Hà Nội tôi sợ anh đi đường đông nên nhắn tin hỏi thì anh không trả lời. Tôi không hiểu nổi tại sao một người mấy ngày trước còn nhắn tin qua lại vui vẻ, đùng một cái anh tỏ thái độ hờ hững luôn.

 
Tôi viết mail gửi anh hỏi thẳng và rồi anh nói chúng tôi suy nghĩ khác và rằng anh yêu thì chỉ như thế thôi. Tôi không phải là không có người để ý đến mà vì tôi sợ sẽ không tìm được người đồng cảm với mình. Nhưng tôi vẫn quyết định không níu kéo gì anh nữa, mặc dù tôi không còn trẻ để có nhiều lựa chọn nữa. Vì tôi nghĩ liệu anh có đáng để tôi trao niềm tin không? Anh có khả năng lo cho tương lai của chúng tôi không khi anh chỉ tin vào số phận an bài như thế? Một người suy nghĩ không trưởng thành và không dứt khoát trong tình cảm thì có xứng đáng với tình cảm của tôi không? Mọi người nghĩ tôi làm vậy là đúng không? Xin hãy cho tôi lời khuyên.

NỔI BẬT TRANG CHỦ