Cám ơn em đã ly hôn để tôi có cơ hội đổi đời!

PV,  

Đây là những tâm sự từ đáy lòng về một sự thật, một quyết định khó khăn và sự nếm trải cay đắng nhất trong cuộc đời tôi.

Ly hôn - hai từ quá đỗi quen thuộc với tôi bởi tôi đã làm ở cơ quan tư pháp nhiều năm và chưa bao giờ tôi nghĩ nó lại đến với mình, thế nhưng sự thực tôi đã ly hôn. Câu chuyện tôi viết ra dưới đây hoàn toàn không phải là khơi dậy chuyện riêng tư mà chỉ là những tâm sự từ đáy lòng về một sự thật, một quyết định khó khăn và sự nếm trải cay đắng nhất trong cuộc đời tôi. Tôi xin kể lại, để tôi tìm lại được chút thanh thản và mong nhận được sự đồng cảm, chia sẻ của độc giả.


Tôi sinh ra và lớn lên từ một miền quê nghèo khó, mất mùa, lũ lụt triền miên. Giữa cái nghèo, cái đói vây quanh, tôi sớm ý thức mình phải nỗ lực học hành bởi đó là con đường duy nhất giúp tôi thoát khỏi cảnh đói nghèo ở miền quên ấy, vươn tới một cuộc sống tốt đẹp hơn. 20 tuổi, tôi vẫn chuyên tâm lo cho sự nghiệp, chưa hề vướng vào chuyện tình cảm, chưa từng được cầm tay một người con gái nào...

Tốt nghiệp sỹ quan với quân hàm trung úy khi tròn 20 tuổi, tôi ước mơ về công tác gần nhà để giúp bố mẹ và rồi tôi cũng được toại nguyện khi được một người quen vốn quý mến tôi giúp đỡ. Không lâu sau đó, tôi trở thành đại đội phó của một nhà trường trong quân đội, tôi nhận được sự ngưỡng mộ, yêu quý và tin tưởng của mọi người. Trong đó, có một người đồng hương, bà quan tâm đến tôi rất nhiều - sự quan tâm mà làm cho tôi không bao giờ quên bởi không khác gì sự quan tâm chăm sóc của người mẹ (khi đó mẹ tôi đã mất nên lại càng trân trọng và biết ơn).

Sự quan tâm của bà đã là cầu nối làm cho tôi gần gũi với mọi người trong gia đình bà và tôi cũng trở thành thành viên của gia đình lúc nào không hay. Cô con gái út của bà đã trở thành cô em gái - điều mà trước đây, tôi mong muốn cũng không bao giờ có (vì tôi là con út trong gia đình). Tôi bắt đầu bảo ban, khuyên nhủ em học hành, tôi thường viết những lá thư dài gửi em mong sao cho em nên người, học hành đỗ đạt… Khi đó, tôi không bao giờ nghĩ đến yêu đương gì. 

Nhưng cái gì đến rồi cũng sẽ đến, tình cảm bắt đầu nảy nở, những giờ ngồi dạy học không còn quá nghiêm túc như trước nữa mà còn thêm sự thổn thức, sự rung động của hai con người. Tôi và em đã dành cho nhau những cái hôn đầu tiên, cái hôn mà 2 đứa run lên bần bật vì một bên chưa biết gì và một bên còn “trẻ con”.

Tình cảm lớn dần theo thời gian và đám cưới được tổ chức sau khi em vừa tốt nghiệp lớp 12, cho dù gia đình, bạn bè tôi ngăn cản. Tôi bắt đầu làm chồng, làm cha của 3 đứa con và xây dựng mái ấm gia đình hạnh phúc thực sự. 5 năm với ba đứa con ra đời khiến tôi không khỏi vất vả nhưng rất vui vì con tôi khỏe mạnh, ngoan ngoãn... Thời gian cứ thế trôi, các con dần khôn lớn, trong tôi càng cháy lên khát vọng làm thay đổi cuộc sống gia đình. Tôi đã quyết định chuyển ngành khi tôi là một trong những sỹ quan cấp tá trẻ nhất của binh đoàn Quyết Thắng khi ấy. Sau đó không lâu tôi đã xin cho vợ đi học luật tại chức và xin vào biên chế nhà nước khi cô ấy đang ở quê với 3 đứa con thơ… Mọi việc đến với tôi thật suôn sẻ, đúng như ý muốn và kế hoạch vậy.

Khi đó, dường như tôi có tất cả những gì khiến người khác phải ao ước và ghen tỵ: nhà cao cửa rộng, có chức có quyền và hơn hết là một mái ấm gia đình vô cùng hạnh phúc. Những lần tôi đi công tác xa nhưng vẫn canh cánh nghĩ đến vợ con. Câu thơ “chỉ thương người vợ trẻ còng lưng bên cối gạo đêm khuya” luôn trong tâm trí tôi cho dù tôi đi đâu và làm gì. Do đó, tôi tự nhủ phải sống và làm việc cần mẫn, mẫu mực... để  yên tâm học hành tiến bộ, được sống an nhàn.

Tôi đã xin cho vợ đi học ở Hà Nội cả năm, tôi ở nhà chăm lo việc gia đình, để cô ấy yên tâm học tập. Nhưng ở đời cái gì thái quá cũng không phải là điều tốt, ví như chén nước đầy quá sẽ làm tràn ly, mưa nhiều quá thành lũ. Sự quan tâm, lo lắng dành cho vợ quá nhiều lại khiến vợ đánh mất tất cả. Vợ tôi đã sẵn sàng đánh đổi hạnh phúc gia đình để lấy một thứ tình cảm “say nắng” nhất thời mà họ gọi là tình yêu với một người không xứng đáng - một người đã lợi dụng vật chất và xác thịt của cô ấy. Bất chấp điều đó, bất chấp cả việc người đó ngày đêm trêu chọc cả những đứa con ruột của mình, thách đố đánh nhau với con trai mình mà cô ấy vẫn bảo vệ người tình nhân kia đến cùng. Đau đớn, xót xa, tủi hờn, xấu hổ, mặc cảm - tôi quyết định ly hôn sau một chuỗi ngày nặng nề, ê chề như sống trong địa ngục. Hình ảnh khiến tôi xót xa nhất là 2 đứa con trai ôm nhau khóc khi thấy mẹ chúng lao thiêu thân lao vào cuộc tình sai trái.

Vì chuyện ly hôn xảy ra như một cú sốc bất ngờ nên tôi không hề có sự chuẩn bị trước về tâm lý cũng như cách ứng xử cho cuộc ly hôn này nên tôi vô cùng khó khăn quyết định và cũng không biết hỏi ai vì đây là chuyện riêng tư và sỹ diện đàn ông. Và tôi đã cân nhắc giữa việc nên hay không nên ly hôn. Tôi để thời gian để 2 người cùng nghĩ, cùng nhìn lại chính mình. Những suy nghĩ dằn vặt bản thân, những biện pháp cứu vãn cuộc hôn nhân, những giải pháp trước mắt và lâu dài được tính đến… Nhưng có lẽ dao sắc không gọt được chuôi nên tôi đã gửi đơn ra tòa sau bao đêm mất ngủ.

Khi quyết định ly hôn, tôi lại băn khoăn về việc chia tài sản thế nào cho thỏa đáng. Tôi đã để lại tất cả tài sản, không phân chia gì với suy nghĩ là để cho con để cái chỗ để cho các con đi về xum vầy bên nhau. Còn tôi ra đi không có gì khác ngoài mấy bộ quần áo cũ cộng với trái tim rỉ máu và một tâm trạng, một suy nghĩ miên man nặng nề u uất. Đó là khoảng thời gian khó khăn nhất của cuộc đời tôi, khó khăn đến mức tôi không thích ai chê trách tôi, tôi chỉ muốn yên tĩnh và mong sao cuộc sống công bằng sẽ mỉm cười với tôi.

Không đợi ai, không phải ai khác mà là tôi  - tôi phải cứu tôi, đưa tôi thoát khỏi ngày tháng ê chề này càng sớm càng tốt. Tôi có một quyết định lớn lao khác là rời bỏ công việc ở cơ quan Nhà nước để ra Hà Nội lập nghiệp - mong sao có cơ hội làm lại từ đầu tất cả, cũng là để tôi quên đi những chuỗi ngày đau khổ vừa xảy ra. Với nền tảng kiến thức sẵn có từ nhiều năm làm việc ở cơ quan nhà nước, tôi đi học lớp luật sư  buổi tối ban ngày đi làm để tiếp tục theo “duyên nợ” với nghề luật, để cung cấp dịch vụ pháp lý tới những người dân có nhu cầu trên tinh thần “giúp người là chính” và sự đồng cảm sẻ chia với những người kém may mắn.

Trước khi mở văn phòng luật sư, tôi đi làm thuê cho bốn văn phòng luật sư, với bộn bề công việc và áp lực nhưng tôi vẫn không ngừng học hỏi để hoàn thiện kiến thức và kinh nghiệm của bản thân. Cùng với việc gây dựng lại sự nghiệp, tôi tích cực rèn luyện sức khỏe, rèn kỹ năng sống, nhất là sống giữa môi trường mới ở Hà Nội. Khi đã chuẩn bị đủ những điều cần thiết, tôi quyết định mở văn phòng luật sư  và cần mẫn làm việc bằng tất cả cái tâm của một người luật sư tâm huyết với đời, tâm huyết với người. Tôi đã tìm lại được niềm vui bất tận trong cuộc sống, trong công việc. Chính công việc đã nâng đỡ tôi vượt lên chính mình, công việc đã giúp cho tôi trở lại với tình yêu và tuổi trẻ, công việc đã giúp tôi  trở lại với chính con người tôi.

Cuộc đời đầy ngang trái và không bao giờ hết những bất ngờ, những mất mát. Nhưng cũng trong chính những “bĩ cực” đó thành công có được từ sự vươn lên lại đến với tôi. Chính tôi cũng không ngờ qua cơn bĩ cực, cuộc đời tôi lại có ý nghĩa hơn, có thu nhập cao hơn và có quyền nghĩ đến tương lai rộng hơn. Tôi đã từng thốt lên rằng “Cám ơn cuộc đời đã cho tôi đổi đời”.

Hi vọng câu chuyện đời của tôi có thể giúp bạn đọc một tư duy, một quyết định sáng suốt khi đang đứng trước một quyết định lớn lao khi ly hôn cũng như có cách hành xử tích cực nhất “hậu ly hôn”. Đó là không được đánh mất niềm tin vào cuộc sống và con người, cần phải biết vươn lên để sống tốt hơn, biết tìm lại cảm xúc yêu và khát khao một mái ấm mới. Bên cạnh đó, cần phải có sự rộng lượng, vị tha đối với người bạn đời cũ cho dù vết thương mà người đó gây ra có thể khiến ta đau suốt đời.