Tôi có nhẫn tâm với chồng và vợ cũ của chồng?
Nhìn anh tất tả chăm con, làm việc nhà mà tôi thấy hả hê. Chúng tôi đã về quê nhưng chị vợ cũ cứ luôn gọi điện xin tiền. Mỗi lần biết được tôi luôn chì chiết chồng mình...
Tôi sinh ra và lớn lên nơi vùng quê nghèo khồ, quanh năm bán mặt cho đất bán lưng cho trời. Từ nhỏ tôi đã được mẹ dạy cho cách sống cần kiệm. Nhà tôi rất nghèo mỗi bữa ăn toàn cá khô và nước mắm. Cái nghèo đã bao lấy gia đình tôi, vì chị em quá đông cho nên tôi phải tha phương cầu thực. Nói đúng hơn thì tôi ra đi mong tìm cách đổi đời. Phải vất vả lắm tôi mới tằn tiện ít tiền gửi về cho mẹ nuôi các em ăn học.

Trải qua bao nhiêu khó khăn tôi cũng dành được ít tiền đi học rồi tôi gặp anh, chồng tôi bây giờ. Anh đến giúp đơ tôi rất nhiều. Anh lo cho tôi mọi thứ, anh cung phụng và đáp ứng nhu cầu của tôi. Anh cho tôi những thứ mà từ trước tới giờ có nằm mơ tôi vẫn không nghĩ mình có được. Nhưng anh rất gia trưởng và độc tài luôn muốn tôi làm theo ý anh, có những lần vô cớ anh chửi mắng tôi.
Tôi luôn nghĩ và biện hộ cho mình vì anh làm mệt mỏi nên mới như vậy, hãy thông cảm cho anh. Tôi nhận ra mình đã lệ thuộc vào anh mất rồi, tôi phải cố gắng cố gắng thoát khỏi nỗi ám ảnh vì tiền mà lệ thuộc vào anh thôi. Rồi tôi cũng làm được như mong muốn. Anh mở cơ sở cho tôi kinh doanh, tôi càng yêu và luôn biết ơn anh rất nhiều. Đúng lúc đó thì có người nói cho tôi biết anh đang sống với người phụ nữ khác. Chị ấy sống với anh đã 10 năm rồi, họ không có con.
Làm sao tôi tin được khi anh luôn ở bên cạnh tôi, tôi hỏi thì anh khẳng định với tôi rằng không có chuyện đó nó đã qua lâu lắm rồi. Anh giới thiệu cho tôi gặp rất nhiều bà con dòng họ của anh. Họ nói với tôi lúc trước thì có nhưng đã bỏ nhau lâu lắm rồi, ai cũng có quá khứ. Anh chứng minh cho tôi bằng một đám cưới và tôi càng hạnh phúc hơn khi biết đang mang bầu một bé trai.

Ai cũng khen tôi lấy được chồng giàu, ai cũng nói tôi có phước, tôi thầm cảm ơn ông trời đã mang anh đến cho tôi. Tôi chăm sóc anh rất chu đáo tuy có những lúc anh làm tôi buồn nhưng tôi nghĩ cuộc sống mà phải có lúc này lúc khác. Thế rồi cây kim trong bọc có ngày cũng lòi ra. Tôi chết đứng khi nhìn thấy anh và người phụ nữ ấy đang lay hoay trong nhà. Họ đang cùng nhau dọn dẹp nhà cửa. Người hàng xóm kể họ là vợ chồng đã lâu nhưng không có con. Tôi nghe họ kể mà nghe chua chát quá. Vậy tôi là ai, tôi là vợ có hôn thú và cưới hỏi đàng hoàng mà.
Họ đã sống với nhau 10 năm, bây giờ tôi phải nhào vô đánh nghen hay sao? Chồng tôi là dân xây dựng nên anh đùa giỡn cả hai người phụ nữ. Chị ấy cũng rất đáng thương. Tôi về quê mách với bố mẹ chồng thì ra họ cũng biết chuyện và còn khuyên tôi hãy cho chồng thời gian. Tôi phải làm gì đây khi con tôi mới chỉ đang là hình hài trong cơ thể tôi được 6 tháng, nó vẫn chưa ra đời mà.

Tôi ôm nỗi đâu vào lòng mà cố gắng sống, tôi sống vì con và vì người thân, tôi chờ đến cơ hội sẽ trả thù. Bụng mang dạ chửa, tôi không làm nữa bởi vì chồng có thể nuôi tôi. Chồng tôi rất giỏi kiếm tiền chính vì vậy mà anh tự cho mình cái quyền được sống tự do, cho mình cái quyền bắt người khác phải phục tùng, cho mình cái quyền làm tôi đau khổ.
Tôi đã biết rồi thì anh ta cũng không giấu nữa. Chồng tôi cho hai đứa em lên ở với hai người phụ nữ của anh còn anh ta đi đi về về. Cả một năm trời tôi sống trong thù hận. Đêm đêm tôi vẫn giật mình vì không có chồng bên cạnh lúc bụng mang dạ chửa. Có đêm tôi bắt taxi ra cầu Sài Gòn tôi muốn nhảy xuống cho chết đi nhưng còn con tôi nó không có tội mà. Tôi giận mình tại sao lại không tìm hiểu cho kỹ, tôi trách mình tại sao tin anh quá nhiều.

Thôi hãy cố gắng mà đợi anh ta mang tiền về, có tiền có nhà rồi hãy tính tiếp. Ngày qua ngày, anh vẫn mang tiền về cho tôi, tôi lấy lý do phải lo cho con có nhà để sau này nó không phải khổ, tôi có nhà để kinh doanh. Nói chung tôi đánh vào tình thương của một người cha. Tôi muốn có tiền để con tôi ra đời mà không phải vất vả hay thiếu thốn thứ gì.
Rồi càng lớn cu Bin nhà tôi càng giống ba như đúc. Có con anh cũng thay đổi. Anh thương con lắm và nó là vũ khí lợi hại của tôi. Đã đến lúc tôi phải trả thù, tôi sẽ mang con về quê sống, có nhà có tiền tôi kinh doanh lại. Tôi bắt anh phải xa con, tôi sẽ đưa cho anh tờ đơn ly dị.
Đã sắp đến lúc kết thúc những ngày đau khổ của tôi. Anh khóc lóc xin tôi cho anh về chung. Anh sẽ bỏ chị ấy và mong tôi đừng nói gì vì chị ấy nghiện heroin. Nhưng đứa em chồng thì luôn miệng nói chị ấy không nghiện. Khi tìm hiểu tôi mới biết được chị ấy nghiện thật. Chồng tôi thì luôn miệng nói thương tôi và con.

Thế rồi chị ấy cũng biết được, chị ấy hăm dọa rồi năn nỉ nhưng làm sao tôi có thể chịu đựng được nữa. Tôi ra đi, ban đầu anh cũng giận tôi lắm. Nếu đi theo tôi anh sẽ mất tất cả. Từ một người chủ anh phải sang lại gấp công việc, nhà cửa. Anh tham lam nên phải nhận kết quả này thôi.
Bây giờ thu nhập của tôi đủ trang trải cho ba người, nhìn anh tất tả chăm con, làm việc nhà mà tôi thấy hả hê. Chúng tôi đã về quê nhưng chị vợ cũ cứ luôn gọi điện xin tiền. Mỗi lần biết được tôi luôn chì chiết chồng mình. Thực lòng nhiều lúc tôi cũng thấy tội cho hai người ấy nhưng tôi thương họ thì ai sẽ thương tôi? Tôi đối xử vậy có quá nhẫn tâm với chị vợ cũ của anh không và có quá nhẫn tâm với chồng tôi - người đã lo cho tôi lúc khó khăn?
NỔI BẬT TRANG CHỦ
-
Xperia 1 VIII lộ ảnh toàn thân: Vẫn "mất chất" nhưng đỡ xấu hơn tin đồn cũ, giữ lại 2 tính năng khó kiếm thời nay
Thay đổi hình dáng chưa đủ, Xperia 1 VIII sẽ nâng cấp cả số "chấm" cho bộ 3 camera, ngoài ra có thể vẫn giữ lại viền màn hình dày ở trên và dưới, dự kiến sẽ ra mắt vào tháng tới.
-
Facebook "nhuộm đen trắng" hàng loạt ảnh vừa đăng sáng nay, người dùng Việt ngơ ngác không hiểu chuyện gì